ru    con      

 

                                                                                                                                                                                                                                                            Truyện ngắn

                                                                                             NHẬT TUẤN

Ánh sáng ngọn đèn đường đổ xuống mái tóc em một mảng vàng mờ.Mưa lưa thưa trên phố,vưà đủ  làm mát đôi má ,chỉ bực nỗi phấn bị loen,lâu lâu phải chấm lại.Không sao,tối thế này chẳng ai nh́n rơ,em nắn lại mái tóc ,đưa đẩy đôi chân trần bên dưới chiếc váy ngắn và nh́n người đàn ông chạy xe sát viả hè.

”Này...bốn mắt nh́n nhau t́m ai đấy ?”

Tiếng gọi cuả em tan trong mưa ,thằng cha chắc điếc ,lại cả mù nưă,nếu không, hẳn nó đă xin chết.”Chợ” hôm nay đông thật,người đâu ra như kiến cánh ,áo dài,robe,váy mini hoặc maxi ,đúng là một cuộc tŕnh diễn thời trang.Các em đều đẹp như người mẫu,chỉ tiếc “ban giám khảo “ toàn những thằng mắt thịt ,mắt mũi cứ hau háu chiă vào những chỗ kín,ở đó có cái ǵ,chẳng có cái ǵ ngoài những cố gắng đáng thương cuả bọn đàn ông tranh nhau chứng tỏ ḿnh là  con đực.Ôi,những chú bé tội nghiệp.Em thường nghĩ về đàn ông như thế sau mỗi lần tạo cho họ ảo tưởng chiến thắng.Người ta thường nói khách hàng là Thượng đế,riêng em c̣n coi họ như những đưá con yếu đuối cần vuốt ve,bảo bọc.Tại sao thế ư ? Chẳng biết ,tin hay không th́ tuỳ,nhưng em là vậy,cứ như hoa lạ trong vườn ,hỏi tại sao có màu khác vậy,sao trả lời được.

Mưa nặng hạt .Em rời cột đèn chạy vào  mái hiên.Cũng được,vào đây khỏi choàng áo mưa khách vẫn có thể nhận ra em nhờ vào bộ váy áo ngắn ngủn.Kia,một “vị giám khảo” ghé tới,dừng chiếc xe Dream bên hè.Gă lẳng lặng nh́n em từ đầu tớùi chân, hạ một câu chắc nịch :

“ Ba trăm một dù ba người,đi không?”                        .

Thằng khỉ đột này xem ra có vẻ tay chơi chuyên nghiệp.Nó chích cho “phê” rồi mới quần thảo th́ chết em.Em thoái thác :

“ Một người thôi.”

“ Bộ em là hoa hậu hả ?”

Gă x́ một câu rồi lạng xe sang bên kia,ở đó hai cô đă chờ sẵn.Em quay lại mái hiên,lắc lắc tóc ướt,lo lắng nh́n giờ.Hôm nay sui ,từ tối chưa được “dù”ø nào,mọi ngày,bằng giờ này ít nhất cũng lượm được ba “gă” đủ  góp hụi,ăn uống ba ngày,thậm chí có thể sắm thêm  được cục son hoặc góp vào vốn,pḥng ế ẩm.

Em rút hộp quẹt,bật lưả châm vào tờ giấy hơ khắp người .Em đă nghiệm nhiều ,xả xui rồi thế nào cũng có khách ,dường như có một đấng thần linh nh́n thấy hết và thu xếp hết.Ngài dẫn dụ khách tới cho em,ngài bảo vệ em khỏi  tay  bọn côn đồ ,ngài như ông bụt trong truyện cổ tích hiện ra mỗi khi em cầu khấn.Này hăy nh́n,mắt em mở lớn,gương mặt đắm ch́m trong niềm tôn kính,miệng em mấp máy những lời cầu xin.Em trẻ thơ và em thánh thiện như bất cứ con chiên nào dọn ḿnh trưóc chuá.Em không mong Ngài mang đến cho em một chàng Hoàng tử với xe tuấn mă sẽ đưa em về miền hạnh phúc.Em không mong Ngài mang đến cho em con chim thần với túi ba gang đi nhặt vàng bên kia bờ đại dương.Em chỉ mong Ngài mang đến cho em một khách làng chơi để em có  chút tiền trang trải.C̣n đầm đià nước mắt v́ niềm tôn kính thần thánh,em đă phải vội mỉm cười khi khách ghé tới.

“ Anh Hai,đi em đi,em lấy rẻ thôi...”

“Thượng đế” cuả em là một ông già tóc trắng,trạc ngoàøi sáu mươi.Ông nh́n em với ánh mắt buồn bă,chẳng có vẻ săm soi thèm khát như những gă khác khiến em giật ḿnh lo sợ.Không khéo ông già là người cuả “Đội pḥng chống tệ nạn xă hội “? Đă vài lần em bị mấy cha đó gài độ.Ngă giá leo lên xe thế là bị chở tuốt về đồn.Hoặc là đi trại phục hồi nhân phẩm ,hoặc là gặp kẻ xấu,qua một đêm căi nhau với muỗi,sáng hôm sau nộp tiền càphê gă cho em về.Có lần chính cái thằng đi bắt em lại đ̣i ngủ với em.Nưả đêm nó ṃ vào.Em tởm nó c̣n hơn quỷ sứ,suưt nưă th́ em móc mắt nó ra.

Ông già vẫn đứng đó với bộ mặt rầu rĩ,chẳng có vẻ ǵ muốn hại em.Thôi được,em leo lên sau xe máy ôm lấy cái bụng cóc cuả ông.Ở nhà ba em cũng có cái bụng to  thế này.Mỗi lần ba chở em tới trường,em cứ ôm lấy bụng ba kêu má ơiù ba mang bầu thay má nè.Ba cười ngất phóng xe đi trên phố,má đứng nh́n theo cho tới khi khuất.Những ngày đó đă xa lắm rồi.Cứ như trong truyện cổ tích vậy.Bây giờ ba đă yên nghỉ dưới  đất,c̣n má héo hon v́ bệnh nghiện rượu cuả dượng.Em biết phần lớn tiền em gửi về cho má đều biến thành rượu chui qua cổ họng dượng.Má cứ mếu máo : “ông uống máu con tôi.” Nhưng c̣n biết làm sao ? Chuá nh́n thấy hết và sắp xếp hết.Bởi thế em thương má,thương cả dượng.Kiếm được đồng nào chăm chăm gửi về nhà.Em mơ một ngày nào đó có một ông Đài Loan hỏi cưới em làm vợ,em sẽ có thật nhiều tiền gửi về cho má sắm đồ,sưả sang nhà cưả.

Chiếc xe vẫn đưa em đi qua các con đường vắng.Hàng phố ngủ  rồi.Em sợ rúm  người nh́n con chuột to xụ chạy dọc cống bên ngọn đèn đỏ đọc báo hiệu đoạn đường bị đào.Ông già vẫn im ĺm tăng ga cho xe chạy nhanh không hé răng nói nưả lời khiến em bắt đầu lo lắng.Lẽ ra k..hông nên nhận lời đi xa thế này...lẽ ra báo anh Bảy xe ôm chở cô đi chắc ăn...Mọi nghĩ ngợi cuả em tan nhanh khi xe rẽ vào một ngôi nhà vườn sáng đèn.Những bóng cây xoè tán trong đêm.Mùi dạ lan thoang thoảng.Không khí dịu mát làm em yên ḷng theo chân ông già bước vào pḥng khách bày biện khá tiện nghi.Ông rót cho em ly nước lạnh nh́n ngắm em với vẻ ṭ ṃ .

“ Cô làm nghề này lâu chưa ?’

“ Dạ mới...”

“ Cô bao nhiêu tuổi ?”

“ Dạ...hai mươi...”

“ Quê cô ở đâu ? Tên cô là ǵ ?...”

Những câu hỏi muôn thuả cuả khách nếu như không muốn bị đánh lưà th́ đừng có hỏi.Sau cùng ông già trầm giọng :

“ Nói thực với cô,không phải tôi gọi cô cho tôi đâu,tôi gọi cho con tôi đấy,nó hơi bị tâm thần mà tôi...đoán rằng nó bị ức chế sinh lư ...”

“Không được,em kêu to,cháu không chịu đâu,cháu sợ lắm.”

“Không sao ,nó hiền khô ấy mà,rồi cô sẽ thấy,xong việc tôi sẽ trả cô thật nhiều tiển cô giúp tôi,tôi xin cô ...”

Không phải số tiền mà ông hưá hẹn,chính là vẻ khổ sở,nài xin cuả người cha mà em chịu bước vào pḥng gă đó.Gă trạc ngoài bốn mươi ,nằm dài trên giường trong bộ đồ ngủ.Gương mặt  già khằng nhưng đôi mắt ngơ ngác như trẻ con và cái thân h́nh kềnh càng cuả gă trông giống như cuả một thằng bé  đang nhơng nhẽo.Khi em tới gần,gă nhỏm dậy,miệng đưa ra một tràng u âm chẳng có nghiă ǵ.Em ngồi cạnh nắm lấy tay gă,lần luợt cởi quần áo rồi leo lên giường nằm cạnh

Không giống các “Thượng đế” khác,thường cố chứng tỏ ḿnh là con đực khoẻ mạnh,gă rúm người như con tôm,nưả như sợ hăi,nưả như bị kích thích khiến  gă run bần bật,úp mặt vào cánh tay.Em vuốt ve,an ủi ,giúp gă cởi quần áo,lấy khăn lau nước mắt khi  bầt thần gă khóc rưng rức.Dần dà gă b́nh tĩnh lại,chịu nằm im cho em  xoa lưng ,vỗ nhè nhẹ vào vai ,chúi đầu vào bầu vú em trắng ngần .

Thế rồi trong đêm vắng vẻ,xót xa ôm gă đàn ông trong ḷng,em thong thả cất tiếng hát nhè nhẹ “:Gió muà thu...mẹ ru mà con ngủ...”...

 

 

                                                                                                

                                                      P.V.