hành  tŕnh...

                                   

    Truyện ngắn

                NHẬT  TUẤN

 

“Về cái chết cuả tôi,xin hăy kết tội...anh ta.”, cô nắn nót viết lên tờ thiệp cưới màu hồng rồi quăng lên bàn.

Thế là xong.Chiếc guitare gửûi trả Bích,tiền gửi cho mẹ,tiền thuê nhà thanh toán suốt tới cuối tháng,bộ băng h́nh phim “Chuyện t́nh” 10 cuốn ghi trả cho tiệm vidêô đẩu hẻm...Mọi chuyện đă thu xếp xong.Các cánh cưả đă đóng kín.Chỉ c̣n một động tác : mở khoá ga và leo lên giừờng nẳm.

Nhưng...khoan đă,cô muốn ḿnh phải thật đẹp khi mọi người phá cưả pḥng thấy cô.Cô ra ngồi bàn trang điểm.Trong gương,một cô gái đầu tóc rũ rượi,mặt nhợt nhạt nh́n cô.Quỳnh Như đấy ư ? Không thể nào ? Một Quỳnh Như xinh đẹp nổi tiếng một thời ,giờ thế kia ư ? Cô với tay bật đèn,mở hộp phấn...Rồi quên hết mọi chuyện đang diễn ra,cô tô mắt thật kỹ,chọn màu son quen thuộc,chúm môi như trong một tối trước đây sưả soạn đi coi với anh bộ phim cổ lỗ sĩ :”Singing in the rain...”.Bước khỏi rạp ,ngồi trên chiếc xe máy ôm lấy khoảng lưng vững chắc cuả anh,cô cũng hát trong mưa.

Lan man từ “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp đổ...” cho tới “even my heart would break”,từ “mưa rơi,chiều nay vắng người...” cho tới “when all is said and done...”.

Anh cười :

“C̣n có điều ḿnh chưa nói với nhau.”

“Điều ǵ?”

“Đố em biết đấy”

“Em chiụ,anh nói đi.”

“Bí mật.”

“Nếu anh không nói em sẽ nhảy xuống đường.”

Và rồi khi anh đang c̣n cười cô đă lao xuống làm anh hết hồn quăng cả xe,bế cô lên rối rít hỏi cô có làm sao không ?

“Anh nói đi đă,điều ǵ anh chưa nói với em.”

“Trời ơi,sao cái tính em ĺ lợm quá vậy,thôi thôi để anh nói nhé,cái điều chưa nói với em chính là...”

Và anh long trọng như ngày xưa “TASS có quyền tuyên bố “:

“Anh đă thuê được một căn hộ với đủ tiện nghi để ḿnh có thể ngay bây giờ chấm dứt lang thang .”

Cô đă nhảy lên,ôm cổ anh reo to :

” Thực không,anh nói thực không ?”

Anh nghiêng người rất điệu :

“ Xin mời...lên xe,anh đưa nàng về dinh...”

“Khốp con ngưạ...ngưạ...ngưạ ô...’,ngồi sau anh để đi tới tổ ấm mới cô lại hát khe khẽ,hát chán cô im bặt.Anh ngoái lại :

“ Em sao thế ?”

Không,không sao, cô  dấu anh cô đă khóc.Cô khóc thương những ngày anh và cô lang thang lặn lội đầu đường,góc chợ,công viên trong những trưa nắng đổ lưả,những chiều mưa như trút,lang thang chui nhủi như đôi trai gái người Do Thái trong các tiểu thuyết cuả Remarque trồn chạy Đức quốc xă.Anh và cô không trốn ai ,họ chỉ không có nơi nào đểå đưa nhau về bởi một lẽ đơn giản bố mẹ anh không chấp nhận cô v́ mẹ cô là gái nhảy.Anh an ủi :

”Em yên tâm,anh sẽ xuống đường kiếm thật nhiều tiền để ḿnh có được một tổ ấm.”

Ngôi nhà trong mơ ấy đă đang ở trướùc mặt .Một nỗi lo lắng mơ hồ,hoặc hạnh phúc đột ngột làm cô nghẹn ngào :

“ Khoan đă anh,ḿnh đừng vào nhà vội.”

“ Em sao thế ?”

“ Không,em không làm sao,em chỉ muốn được sống thêm ít phút nưă cái cảnh lang thang ngoài trời mà ḿnh đă trải qua.”

O.K.,anh nhún vai ,dù thế nào anh cũng vẫn chiều cô như thể cô là cô bé mẫu giáo tính t́nh nhơng nhẽo.Chiếc xe máy lại chở hai người đi vào trong mưa.Nhưng lúc này cô không hát nưă,trong đầu cô đang có một cái tủ lạnh,một cái tivi rồi một cái bếp ga...Tưởng tượng c̣n đưa cô đi xa hơn  khi cô  chợt nghe tiếng trẻ con khóc từ nơi nào sâu thẳm lắm ở trong cô.Cô hát thầm :”Ba thương con v́ con giống mẹ,mẹ thương con v́ con giống ba...”.Rồi cô chợt gọi :

“ Anh ơi,cả nhà ta cùng thương yêu nhau...”

Anh ngoái lại :

“ Tất nhiên,tất nhiên rồi...”

“ Vậy anh đưa em vể nhà ḿnh đi.”

Mưa đă tạnh.Mặt đường loáng nưóc và loáng ánh đèn.Không khí trong vắt .Một bầu trời đầy sao ở trên đầu và một muà xuân đang  ở trong cô.Chiếc xe dừng lại.Anh d́u cô đi trong tiếng nhă nhạc văng vẳng.Cầu thang.Cánh cưả.Ánh đèn xanh và chiếc giường trong mơ.When all is said and done...Anh ơi, có c̣n ǵ ḿnh chưa làm với nhau không ? Có chứ,có chứ,anh sẽ làm.Căn pḥng nhỏ chợt trang nghiêm hẳn .Như hai con chiên hành lễ trướùc bàn thờ chuá.Như con ong trong vũ điệu giao hoà.Anh bế cô lên tay và thong thả bước tới.Lúc đó cũng đúng 12 giờ 25 như lúc này.Đă hết giờ thứ hai mươi bốn trong cơi người.Đă sang giờ thứ hai mươi lăm trong cơi khác nơi cô sắp  tới.Cô trang điểm đă xong ,đẹp như một cô dâu sắp sưả đội lên đầu ṿng hoa cưới.Cô lặng lẽ ngắm ḿnh trong gương.Một gương mặt khô khốc,ráo hoảnh như sự sống đang cạn dần.

“Về cái chết cuả tôi,xin hăy kết tội anh ta....”,không,anh không quan trọng đến thế.Anh cũng chỉ là một người đàn ông như trăm ngh́n người khác.Anh cũng chỉ là một đưá con nít chóng chán hay ṿi mẹ mua đồ chơi.Trên chiếc giường này,sau mỗi lần yêu nhau,anh lăn ra ngủ như một đưá bé vưà được bú no nằm trong ḷng mẹ.Hành tŕnh cuả anh và cô kết thúc ở đó,anh đă dừng lại,c̣n cô vẫn đi tiếp.Nhưng mà đi đâu cơ chứ ? Cô cứ mở mắt loay hoay trong đêm với những ư nghĩ như những con cá quẫy trong đầu.C̣n lại một ḿnh,cô biết đi đâu,có nơi nào cho cô tới ?Không,không có .Nhưng anh ta có thể dừng lại ,c̣n cô th́ không.Cô không thể ṃn mỏi chờ đợi trong những đêm mưa tiếng xe máy cuả anh về muộn,cô không thể đi ra đi vào trong căn pḥng hẹp như một con chim đẹp hót ở trong lồng,cô không thể chia xẻ anh cho cô gái  mẹ  đă sắm cho anh như một món quà.Và cao hơn hết thảy chính là v́ cô không thể dừng lại như một con tàu thả neo trong khi nó c̣n chất chưá cả một hầm nhiên liệu.

“Về cái chết cuả tôi, xin hăy kết tội anh ta...”,cô mỉm cười đọc lại ḍng chữ rồi xé nó đi cùng chiếc thiệp cưới màu hồng mới nhận  lúc chiều.Không,anh ta không quan trọng đến thế.Anh đă hành tŕnh với cô một đoạn đường vậy cũng đáng quy ùlắm rồi.

Cô đi tới mở khoá ga và thoáng nghe thấy tiếng trẻ con khóc. When all is said and done,khi mọi việc đă được nói ra và đă được làm xong...cô leo lên giường thả màn xuống và nhắm mắt chờ đợi.Cô chợt thấy ḿnh như đang  trong khoang kín một con tàu vũ trụ…

Bay lên,bay lên đi ...

 

                          

                                                                                                                                                                                                                                            N.T.