Truyện ngắn
NHẬT TUẤN
Tia nắng dọi qua cưả sổ,qua mùng,đậu trên mắt làm em hấp háy.Đêm qua em có một giấc mơ ,em đi trên chiếc xe Dream màu mận chín về thăm mẹ.Em biếu mẹ một gói quà thật to,mẹ cứ ôm lấy em,sờ nắn tay chân khen con gái mẹ mau lớn.Em vùng ra khỏi mẹ,chạy ra giếng cúi xuống coi con cá Bống đã lớn thêm từng nào.”Bống bống bang bang...”,em bắt chước truyện cổ tích gọi bống và ném cơm cho nó .Con cá nổi lên,to lớn lạ thường.Thế rồi em leo lên mình nó,tung tăng bơi lội trong làn nước mát.Thức dậy,em thôi không nghĩ tới Bống nưã.Em lại nhớ da diết con Cún con nhắng nhít chạy khắp quanh sân,mỗi lần em về cứ suả ăng ẳng,nhảy cẫng lên cắn quần làm em phải quát :” Cún con,đuà nhả vưà thôi rách hết quần chị rồi...”.Và rồi lan man em lại ưá nước mắt thương con Cún lớn.Nó ăn phải bả đâu đó,về cứ nằm ì ra ở thềm ,bỏ cả ăn,mép cứ sùi bọt,ói ra máu rồi chết.Em lang thang trong vườn tìm hái những chùm hoa dại,hoa thạch thảo tim tím,hoa mò o đỏ tươi...tất cả kết thành tấm thảm cho Cún lớn nằm lên đó .Em cầm cái cuốc đào một huyệt nhỏ góc vườn.Cún lớn ngủ đi,chị sẽ kết thêm cho em vòng hoa nưã.Nằm đây mát và yên tĩnh.Hàng ngày em sẽ nghe con vành khuyên sáng nào cũng tới đậu trên cây sầu đông hót véo von,rồi con cu gáy gù gù trên cây vú sưã kia nưã.Rồi Cún cũng có bạn nưã đấy,lâu lâu chị Mái Tơ đẫn xấp nhỏ đi bới mồi thế nào cũng tạt qua chỗ Cún nằm.Em cứ ngồi bên ngôi mộ mới trò chuyện cho tới khi mẹ phải gọi em về ăn cơm.Em thích ăn món tép rang lắm.Món này sao mẹ em nấu ngon thế,những con tép vàng ruộm lẫn những lát khế thái mỏng,nhai chầm chậm với cơm,chà,cái vị ngọt cuả nó chạy từ đầu lưỡi thấu xuống dạ dày.Nhà em thường ăn cơm chiều ngoài sân mỗi khi tắt nắng trên chiếc mâm gỗ bạc thếch.Cả nhà bốn người quây quần rất là vui,mẹ em thường gắp cho bố cái lườn cá nạc,bố lại san đôi nó ra cho em và thằng Bi mỗi đưá một nưả.Nhiều khi em không ăn,em nhường hết cho thằng Bi,nó lại bảo :”chị Thảo không ăn,em ứ ăn đâu...”.
Thảo ngồi nhỏm dậy.Thôi đừng có nằm nưã tổ mệt,giờ chắc cũng mười giờ rồi.Quế Anh đã biến đâu mất tiêu .Nó dậy hồi nào không chịu đánh thức Thảo.Hai đưá thuê chung căn buồng mỗi đưá góp một trăm hai chục ngàn được 8 mét vuông nền đất nện,một cái giường đôi ngủ chung,một cái bàn phấn và một cái ghế.Trên tường,Thảo treo hình một con mèo nhỏ có hai cái tai xinh xinh mang từ nhà đi.Chẳng hiểu sao ở nhà mẹ kiêng không cho nuôi mèo,nhưng thỉnh thoảng vào lúc quá nưả đêm có một con mèo từ đâu đó cứ trèo lên mái nhà tru lên rất ai oán.Mẹ bảo tại vì nó mất con nên nó kêu như thế.Thằng cu Bi hỏi vậy con nó đi đâu hả mẹ ? Mẹ bảo sao biết được,nếu biết con mèo nó đã chẳng tru lên như thế.Em nằm bên trái mẹ cãi rằng,không phải đâu,con mèo nó không nhớ con nó đâu,nó nhớ chồng nó đấy,chồng nó cũng đi xa lên tỉnh làm như bố nhà mình vậy.Mẹ không trả lời,chỉ ôm chặt lấy hai đưá thở dài.Thằng Bi nghe nhắc tới bố bèn nhớ ra :”Mẹ ơi bố đi kỳ này về có nhớ mua cho con khẩu súng liên thanh không ? Giống khẩu cuả thằng Tèo ấy.“Thằng Tèo con nhà hàng xóm,bố nó có chiếc xe Honda ôm hơn hẳn bố Thảo chỉ có chiếc xe đạp thồ nên nhà nó khá hơn nhà em cóù hẳn một chiếc tivi đen trắng với chiếc cần ăngten buộc tít trên ngọn cau,mỗi tối thứ bảy có cải lương cả xóm kéo tới xem chật ních.Thảo không thích cải lương,thích tân nhạc hơn.Tối tối,em cùng mấy bạn lẻn ra ngoài xóm coi mấy anh chị hát băng karaoke.”Trong đôi mắt em...anh là tất cả...” Thảo cứ đứng nghe riết rồi thuộc cái bài đó.Có lúc rưả rau bên giếng em buột miệng hát làm mẹ phì cười,em ngượng đỏ cả hai má.Em lẻn vào phòng mẹ soi mặt vào chiếc gương tròn.Em thử lấy ít phấn xoa lên má và chút son tô lên môi.Một cô bé không phải em trố mắt nhìn.Em kia đấy ư ? Thảo đấy ư ? Sao đẹp được đến thế ? Em xấu hổ lấy khăn lau hết phấn và son,chạy ù ra ngoài giếng dội nước rưả mặt.Mới đấy thôi mà đã hai năm rồi.Bây giờ trở dậy,rưả mặt xong là em ngồi ngay vào bàn phấn.Em biết kẻ lông mày bằng các loại chì khác nhau,dùng phấn loại nào cho hợp da mặt ngày hôm đó và tô môi sẫm tới đâu thì vưà.Xong rồi.Bây giờ có thể mặc quần áo ra đầu hẻm uống càphê,đánh vài ván bài,đến trưa kêu cơm điã về phòng ăn cùng Quế Anh.Lạ thật,con nhỏ đi đâu sớm vậy mà chẳng nhắn lại vài chữ.Ở bàn phấn vẫn có cuốn vở và cây viết BIC ghi các ngày hai đưá phải góp hụi,đã góp được bao nhiêu,còn bao nhiêu.Tháng trưóc Thảo đã nhất quyết không bốc hụi nưã,nhưng rồi mẹ nhắn bố đang ốm nặng kèm theo đau bao tử,thế là đành hốt cái hụi một triệu gửi về cho mẹ,giờ cứ phải đóng đều đều ngày 30 ngàn.Chẳng sao,chuyện vặt mà,em còn lo đưọc nhiều chuyện hơn thế nưã.Hồi đầu năm mẹ nhắn lên cái mái nhà cũ quá,mưa lớn nước chảy lênh láng trong nhà như ngoài sân.Em suy tính hết bao nhiêu tấm lợp,gỗ hết nhiêu,công thợ hết nhiêu và em lại hốt hụi gửi về đưa mẹ.Lai rai rồi em cũng trả hết để rồi lại nảy ra những việc khác ,nhu cầu khác ,em lại hốt hụi và em lại góp hết.Ngoài hụi còn các món nợ ghi sổ nưã em cũng chẳng lo.Chị Tư càphê,chị Tám giặt ủi rồi bà Bảy mập bán cơm...tháng nào các loại sổ cũng kín đặc em cũng chẳng lo,cứ tà tà rồi sẽ thanh toán hết thôi mà.Em ngồi nhâm nhi ly càphê buổi sáng.Quán hôm nay sao vắng quá vậy.Chẳng bù cho mọi ngày,chỗ này hội bài,chỗ kia hội bia,mọi người đều vui vẻ cười nói,bàn tán công chuyện làm ăn,còn em và các bạn chẳng bàn gì cứ ngồi coi viđêo một phim tình cảm Hồng Kông thỉnh thoảng lại thở dài sườn sượt ,có khi còn rơi cả nước mắt vì những cảnh ngộ thương tâm trên phim.Chợt bà Bảy mập ló đầu vào :
“ Bưã nay con Thảo và con Quế Anh ăn cái món gì ?”
Em nghiêng nghiêng đầu nghĩ ngợi rối quả quyết :
“ Dì cho con ăn món cá kho tộ ,canh măng và thêm hai trái hột vịt kho nưã nha...’
‘ Ai cha...sáng nay ăn sang quá ta...nhưng nhớ mai tói kỳ thanh toán rồi đó...”
“ Mới có mồng ba mà dì ...”
“ Mồng ba hồi nào,bưã nay mồng bảy rồi,lơ tơ mơ thế,chết người ta...”
Thảo cười cười.Cái bà mập này kỳ,tiền cơm hả,chuyện nhỏ,trưa nay Quế Anh về báo nó biết mai trả bả cho rồi.Còn tiền gì nưã ? Giặt ủi,càphê hả ? Thanh toán luôn.Sáng chủ nhật trưóc hai đứa còn cao hứng thuê taxi chạy lên phố ăn mì vịt tiềm cho bõ thèm.Ngồi mãi một mình không chịu nổi,Thảo ra khỏi quán va ngay vào bà Ba Đề .
“ Trời ơi,đang đi tìm lại gặp,ngày hôm nay con ghi số mấy ?”
Thảo bậm môi suy nghĩ.Chẳng biết nên số nào đây ?
“ Đêm qua con có nằm mộng không ?”
“ Có ,con có nằm mộng - em reo lên- phải rồi con nằm mộng thấy con cá bống.”
“ Vậy tốt rồi,dì ghi cho con số 23.Năm chục ngàn nha.”
“ Nhiều quá dì,ba chục thôi.”
“ Ba chục ăn nhằm gì,trúng lại tiếc.”
Thảo chặc lưỡi :
“ Ừ thì năm chục.Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ.”
Em đi dọc theo xóm nhỏ.Nhạc trong quán càphê đưa ra inh tai.I have a dream.Em cũng có một giấc mơ.Em mơ mua cho bố em một chiếc xe Honda ôm để bố đỡ vất vả đạp xe thồ.Em mơ mua cho mẹ một xe đẩy bán nước miá.Em mơ mua cho cu Bi một chiếc xe đạp mini để nó đạp lên trường học...Mọi giấc mơ đều có thể,em sẽ làm được tất cả .Quế Anh từ đâu chạy tới gọi nheo nhéo về ăn cơm cho kịp giờ đi làm.Hoá ra từ sáng nó chạy đi hốt hụi gửi về cho mẹ mua thuốc cho em mới vào bệnh viện cấp cứu.Bưã cơm qua nhanh.Hai chiếc Honda ôm đã chờ sẵn ngoài cưả.Lát nưã em sẽ tới quán có cái tên thật mỹ miều : Hương Lan,Hương Trà hoặc Hương gì đó,sẽ ngồi vào một bàn nhậu,ở đó có một ông hói đầu,bụng to ,bế em lên lòng,thọc tay vào quần em và bắt em hát ông nghe.
Và em sẽ hát :
”trong đôi mắt em...anh là tất cả...”
N.T.