trong khoang kín con tàu

                                                      

                                                         truyện ngắn

 

                                                         NHẬT TUẤN

 

Cơn mưa chiều phủ trắng vườn, ngoài đó chẳng c̣n thấy ǵ ngoài những tàng cây vật vă,con đường mưa xiên chéo và một giả sơn trơ trọi.

Thảo ngồi sau  cưả kính, ái ngại nh́n chú cóc bơ vơ trên vạt cỏ.Đôi mắt nh́n trời,bốn chân khua khua cố nâng cái bụng căng tṛn , chú cóc tuyệt vọng buông xuôi thôi không c̣n động đậy..Hoá ra Thảo c̣n sung sướng hơn chú, tha hồ mưa, cô cứ ngồi trong nhà nh́n ra và chẳng nghĩ ǵ.Vả lại,có ǵ mà nghĩ ? Chờ đợi cô ở phiá trước, có...dăm bát cơm nấu sẵn trong nồi điện, tô canh chua c̣n từ sáng qua, xoong thịt kho trong tủ lạnh , khi ăn sẽ tống hết vào ḷ microwave. Một bưă cơm như một nghi thức,vưà ăn vưà ghé mắt coi  tivi,tới chập tối,bỏ cuộn băng mới thuê vào đầu viđêô,thường là  phim t́nh cảm pha chút h́nh sự hoặc phim bộ nhiều tập quẩn quanh ba chuyện yêu,cưới,đẻ và ra toà.

Tuy vậy,đâôi khi cũng c̣n một cú điện thoại réo ầm ĩ làm xáo động căn buồng.

” Thảo hả ? C̣n sống hay chết rồi?.”

“ Đang chết...”

“Chán quá,có cả triệu thằng đàn ông mà trời không thí cho tôi lấy một thằng.Làm ǵ cho hết ngày đây?”

“ Thở đều ”.Thảo cười to,”rồi đếm một,hai ,ba bốn,năm ,sáu bảy ,tám....”.

Cô bạn cúp máy, căn buồng lại rơi vào buổi tối lắng im  cuả ngôi nhà giưă vườn. Tuy nhiên c̣n một tṛ nưă có thể lấp kín buổi tối : chiếc máy vi tính.Nó nằm trong góc pḥng, thường bị bỏ quên với ḍng chữ chạy ngang màn h́nh :“ đừng hy vọng hăo” “quên đi ...” hoặc “nhớ cho cá ăn”...Cô nhận dịch thuê ngay trên máy để có khoản phụ thu gần bằng lương.Tất nhiên trong ổ cứng máy vi tính ngoài những bản dịch  c̣n có thư từ( cả những bức thư t́nh đă cũ ),những trang nhật kư,ghi chép...tất cả được bảo vệ bởi những mật mă mà đôi khi chính cô cũng quên.Và thế là bị chôn trong máy vi tính rất nhiều ư nghĩ thầm kín,nhiều hờn giận ,nhiều buồn vui mà nếu được in ra c̣n hay hơn khối truyện ngắn nhan nhản trên các báo điạ phương và trung ương.

Tuy nhiên Thảo không hề có ư định trở thành nhà văn,tuyệt nhiên không,cô chỉ thành thực ghi chép.Nhất là về cánh đàn ông.Họ đến và đi như những cơn mưa chiều.Có một ông boss ,khi giơí thiệu cho Thảo,cô bạn gái đă nói một câu rất marketing :

”Đớp lăo này đi, nuốt ngay được cái nhà mặt tiền“.

Thảo liếc dong nhan boss mà thấy lạnh sống lưng.Nếu phần trên h́nh quả bưởi th́ phần dưới lại gợi ra h́nh quả điạ cầu.Cô bạn  cười cợt :

” Không sao, không sao...cái nết đánh chết cái đẹp...”.

Thảo nén ḷng cắp ví đi dancing với boss tới lần thứ ba th́ nhận ra rằng voi chui qua lỗ kim c̣n dễ hơn nhà mặt tiền cuả boss chui qua cổ họng . Khi boss không đủ kiên nhẫn đợi chờ, chuyển hệ sang một em bồ nhí và khoe rằng chỉ tốn có “hai vé” là được hầu hạ tận t́nh cả tháng th́ với Thảo boss đă biến mất như chưa hề có trên cơi đời .Cô bạn  tiếc hùi hụi :

“ Trời ơi sao mày dại thế, hào phóng với lăo chút đi .Vợ chết,con đă lớn,nhà Hà Nội, biệt thự Sàig̣n , lấy lăo mày chỉ có việc ngồi đếm đô...”

Thảo im lặng, nước mắt chợt ưá ra. Cô bạn vội an ủi :

“ Thôi được, thôi được, tôi biết cái môđen cuả chị rồi, phải yêu cơ, đúng không ? Lấy chồng không t́nh yêu coi như mua phải mảnh đất nằm trong khu quy hoạch ? Thôi được, tôi sẽ kiếm cho chị thằng khác.”

Đó là một chàng trai cao lớn,ăn mặc rất mốt, áo phông Ư, quần Texwoood Mỹ, giày Addidas Pháp, túi Việt kiều ngang lưng, xe máy 250 phân khối, trầm tư nhiều hơn nói năng.Tóm lại,”có một chàng trai như thế” th́ đến hoa hậu cũng phải xiêu ḷng huống hồ Thảo, cô gái mồ côi, ru rú trong căn nhà nhỏ ngoại thành, ngày ngày phóng xe đi làm cả chục kilômét với đồng lương hết sức khiêm nhường.

Thế nhưng nh́n ngôi nhà cha mẹ để lại,người ta dễ lầm tưởng cô có cuả ch́m cuả nổi ăn cả đời chẳng hết ,cô đi làm chẳng qua để kiếm chồng vậy thôi.Chàng môđen kia chắc cũng lầm vậy nên sau vài buổi tới nhà bỗng dưng Sở làm cuả chàng nảy ra rất nhiều đột xuất khiến  những cuộc hẹn cứ lỡ hoài lỡ hoài và cô bạn đành phải mở cuộc điều tra để ngă ngưả thấy rằng hầu hết những đột xuất ở Sở đều có nguyên nhân do con gái ông Giám đốc và rốt cuộc,Thảo  cũng được giải thoát khỏi những chờ đợi mỏi ṃn.Thôi nhé, vĩnh biệt tiếng xe máy phân khối lớn vĩnh biệt những buổi ngồi bên nhau nh́n mưa ngoài vườn, nói những chuyện chỉ có trong cổ tích,vĩnh biệt t́nh yêu là cái đang biến thành những tương quan số học.Từ nay xin chưà những mộng mơ hăo huyền, những “hoàng tử cuả ḷng em”, những chỉ non thề biển chỉ có vào thời...tiền sử.Cô tránh hết mọi hành vi vô cớ (lang thang vô cớ, buồn vô cớ...), cô chỉ làm việc  ǵ có lợi và nhắm tới mục đích cụ thể.

Rất lâu sau , khi mọi việc đă chảy đều theo nếp lặp lại cuả những việc vặt trong nhà, cô đă hoà nhập được vào thế giới đồ vật xung quanh, lầm lũi như cái ghế hoặc cái chổi bị bỏ quên trong góc nhà th́ bỗng vào lúc gần nưả đêm réo lên một hồi chuông điện thoại . Một giọng đàn ông xin lỗi không thể không làm cái việc kỳ quặc này. Anh ta không phải người chơi số đề nhưng vưà chợp mắt, anh nằm mơ thấy một con số mà nếu như anh không bấm nó ngay trên bàn máy điện thoại  th́ chắc hẳn sáng mai sẽ xảy ra một thảm hoạ kinh hoàng.Tim  đập mạnh và cô nén cười :

“ Tận thế phải không ?”

Không đợi trả lời, cô cúp máy.Thôi nhé, tránh xa những cuộc phiêu lưu chỉ dẫn đến hiểm hoạ như chàng môđen dạo trước.

Nhưng lạ thay khi ch́m lại vào bóng đêm, cô không thể nào lấy  được giấc ngủ đă mất.Cô cứ trằn trọc với biết bao ư nghĩ như bầy điả trong đầu. Anh ta là ai ? Con khủng long cuối cùng cuả chủ nghiă lăng mạn đang hấp hối trong nền kinh tế thị trường? Một gă tán gái bậc thày ? Hay một con người cũng đang trong khoang kín một con tàu vũ trụ lang thang trong đêm như cô ? Cô ngồi bên máy điện thoại hy vọng nó réo lên lần nưă.Cô  nghĩ tới những tín hiệu con người vẫn phóng lên trời ḍ t́m sinh vật ngoài trái đất.Có lẽ anh cũng là một E.T.(*) muốn báo trước một hiểm hoạ nào đó cho con người  qua cú điện thoại vưà rồi mà cô không biết đă cắt ngang.

Và rồi trong đêm vắng vẻ, cô cứ ngồi lặng lẽ bên chiếc máy vô tri,cháy ruột cháy gan như một người mẹ chờ đưá con trở về từ bên kia thế giới.                  

” Lên tiếng đi, lên tiếng đi...”, cô th́ thầm.

Vào lúc tảng sáng, ngoài cưả sổ đă xuất hiện những tia nắng đầu tiên, sự chờ đợi đă hết, dường như nghe thấu lời cô khẩn cầu , chiếc máy điện thoại bất ngờ réo lên .Tim cô lại đập mạnh, đầu nóng bừng : người E.T. đă quay trở lại ? Cô trân trọng nâng máy lên và bên tai chợt vang lên giọng lảnh lót quen thuộc cuả cô bạn gái :

“ Thảo đấy hả ? Dậy chưa ? Này, vui lên, tin mừng đây, hôm nay tớ sẽ giới thiệu cho cậu hẳn một lăo Tổng Giám đốc sắp goá vợ...”

Chiếc máy tuột tay rơi xuống đất cạch một tiếng .Thảo nằm vật xuống giường.Cô nh́n thấy trước mắt cô là cả một ngày dài, nguyên khối như một tinh cầu giá lạnh...

 

                                                    29/8/96

 

                                                      N.T.

 

(*) người ngoài trái đất.