ở ngoài  biển  thẳm...  

 

                                                                  truyện ngắn

                                                                 NHẬT TUẤN                                 

 

 

             Người đàn ông ngồi xếp bằng trên phản,che mặt một mảnh vải và bởi thế thật khó biết ông đang nghĩ ǵ về người khách đang ngồi xoay xoay chén nưóc ,loay hoay mở đầu câu chuyện.

             "Anh là người dễ tới thứ vài chục tới đây hỏi han ghi chép. Bao nhiêu chuyện báo chí đăng hết rồi,anh cứ về mở ra coi..."

             Giọng trầm khàn cuả người đàn ông sau cùng cũng đă cất lên từ sau mảnh vải che mặt khiến khách càng lúng túng.Anh nén tiếng thở dàiđưa mắt nh́n con đê trước nhà,chắn ngang bên này là ngôi nhà nhỏ lợp tôn nằm giưă khu vườn xanh mướt những luống cải mới tưới,những cây táo chĩu quả,và bên kia là biển mịt mờ đang gầm gào vật vă.Thật khó tưởng tượng ïngười đàn ông gày g̣ khiếm thị ngồi ở nơi cùng trời cuối đất kia một thời lại là con hùm xám miền Đông,tung hoành trong các trận chống càn,dồn dân lập ấp và đồng khởi cướp chính quyền.

           "Anh đi dạo với tôi không ? "

          Người đàn ông chợt lên tiếng,vươn người với chiếc gậy nhẵn bóng dựng góc vườn,chậm chạp đứng dậy.Nền nhà lủng củng những ghế,vỏ đồ hộp,đồ chơi trẻ con.Bực cưả sổ.Bậc tam cấp.Khách thực sự kinh ngạc khi ông ta chỉ huơ huơ chiếc gậy,đi đứng dễ døàng như đă thuộc lầu những khoảng cách, những đồ vật quanh ông.

         Hai nguời đi qua khoảng sân bước vào vườn táo.Người đàn ông dừng lại,nghênh nghênh lên trời như có cái ǵ trên đó.

"Tôi đă lia trọn một băng AK vào lưng một thằng dù Mỹ...",ông nói,”tôi đă thảy lê vào ngực mộât thằng đồn trưởng ác ôn.Tôi đă...",ông dừng lời và lại lắng nghe như có cái ǵ măi tít trên trời.

"Anh tin có những hồn ma không?Riêng tôi,tôi không tin,chưa bao giờø tôi gặp,cũng chưa bao giờ chúng quấy rầy được tôi.Vậy mà anh có biết không ? Đă có lần,phải,đă có lần...tôi phải cầu khấn cả chúng nó nưă đấy."

"Cầu khấn những hồn ma ?",khách kêu lên kinh ngạc,"một con ngườisắthép như bác mà cầu khấn những hồn ma?"

Người đàn ông không trả lời,lặng lẽ khua gậy đi tới một miếu nhỏ cuối vườn.Bằng trí nhớ chính xác lạ lùøng ,ông rút ra thẻø nhang từ đâu đó bật quẹt châm,cắmvào b́nh.Gió nổi lên,cuồn cuộn xoáy khói nhang thành những ṿng xoắn xuưt,không gian bỗng lặng hẳn,nghe rơ những con sóng vật ḿnh dưới chân đê.Người đàn ông chốùng gậy đứng bất động,dường như ông đang giao tiếp với một thực thể siêu nhiên ,hoặc với một sinh vật ngoài trái đất mà bao thế kỷ nay con người vẫn chờ đợi,t́m kiếm.Chàng trai vốn quen sống trong thế giới  máy móc nơi thành phố,chợt ngơ ngẩn chứng kiến vẻ huyền bí cuả một người bịt mặt đứng như tạc vào cái mênh mông cuả biển trời .Anh muốn co người lại,nín thở khỏi phá vỡ cái khung cảnh không mấy khi được thấy.Sau cùng người đàn ông cũng thoát khđường đầy sỏi.Hai người đi qua băi cát dưới rặng phi lao,có  tiếng ỏi những ám ảnh đeo bám từ năy ,chậm răi bước tiếp trên con nước róc rách đâu đây và tiếng một đàn ong bầu đang bốc bay.

"Anh biết không ?",người đàn ông dừng lại và ngổi xuống một cây gỗ mục,"trong những năm chiến tranh,nhiều lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc,tôi cứ nghĩ sao ḿnh sống dai đến the,á liệu có tổ tiên hoặc một đấng thần linh nào phù hộ ḿnh chăng ? Một lần tôi vưà đội hâm chạy lên,bất chợt một quả kích pháo rót ngay chính giưă và nổ tung như đánh đáo lỗ.Lại lần khác xớ rớ dẫm ngay vào trái ḿn trồi trên mặt cát ,mat thay ḿn lép không th́ tan xác thành bụi.Mười năm xông pha giưă ḥn tên mũi đạn, người tôi vẫn lành lặn nhẵn nhụi như không .Ấy thế rồi,ai học được chữ ngờ ,không đầy một tháng trước ngày hoà b́nh,tôi dính ngay một quả M19 vào đúng lúc tưởng như thần chết đă bay xa.Thôi rồi,tôi chỉ c̣n kịp nghĩ thế,cả một quả cầu lưà đă đập thẳng vào mặt,đầu tôi vỡ tung và không hay biết ǵ nưă.Suốt một tháng trời nằm trong t́nh trạng xác chết người ta chưa nỡ chôn v́ c̣n thoi thóp ,có lẽ hồn tôi vẫn lảng vảng đâu đây chỉ v́ cái xác có bộ mặt nát bét ,mất cả mắt lẫn mũi làm nó kinh sợ không dám trở về chăng ? Đúng vào giây phút cheo leo đó ,một nàng tiên đă hiện ra dắt hồn tôi trở về với xác .Đúng như vậy đấy,chưa bao giờ và sẽ không bao giờ tôi nh́n thấy cô ,nhưng trong mường tượng ,tôi thấy cô ta đẹp như tiênvậy,một nàng tiên trời phái xuống cứu vớt tôi.Cô ta vốn là du kích xă ,trong trận đông khởi cướp chính quyền,một miểng pháo đă cắt cụt một chân ,nằm điều trị trong cùng bệnh viện với tôi.Chẳng hiểu bằng cách nào cô ta đă đưa được tôi trở về từ cơi chết và sự nhận biết đầu tiên khi tri giác hoạt động trở lại là thấy một bàn tay mềm mại, ấm áp - bàn tay con gái ,nắm chặt tay tôi. Giống như một tia chớp trong đêm tối,tôi linh cảm hạnh phúc đă tới ngay trong bất hạnh này.Nưả năm sau chúng tôi xuất viện,huyện đội làm đám cưới,cấp cho vợ chồng tôi mảnh vườn này.Từ đó hai chúng tôi bắùt đầu cuộc sống" cộng sinh " như có lần báo chí đă viết đó.Vợ tôi có con mắt nh́n,tôi có đôi tay lao động,ngày ngày cô dắt tôi đi khắp vườn,chỉ từng chỗ cho tôi bổ cuốc xuống.Anh nh́n kỹ vườn táo xanh tốt kia,tôi không nh́n được ,nhưng tôi thấy rơ từng gốc cây từng cành quả bởi lẽ từng chút từng chút một ,đôi mắt vợ tôi và đôi tay tôi đă vun xới,chăam sóc nó.Vụ táo đầu tiên chúng tôi trúng lớn,chất đầy hai thúng ,tôi gánh,vợ tôi dắt ra chợ ngồi bán,bà con chắc thưong t́nh mua hết gánh này tới gánh khác .Cầm đồng tiền kiếm đuợc bằng chính sức vóc cuả ḿnh,tôi chỉ tiếc không c̣n mắt nưă để mà khóc v́ sung sướng như vợ tôi kia.Đă lâu rồi người ta không c̣n nói một túp lều tranh hai trái tim vàng nữa, phải không anh? Ấy thế mà suốt mấy năm sống trong túp lều lá ấy,chưa một lần  vợ chồng tôi tôi phải nặng lời.Suốt ngày hoặc chúng tôi tṛ chuyện ríu rít hoặc lặng lẽ ngồi bên nhau như đôi bạn thân.Cô ta nh́n thay tôi hoặc chính xác hơn,tôi nh́n qua mắt cuả vợ tôi.C̣n ǵ sung sướng hơn,cứ chiều chiều ,sau một ngày làm việc vất vả ,trong gió lông lộng cuả biền ,vợ tôi tả cảnh vật tôi nghe,những con sóng màu mắt cua ,những đám mây h́nh vảy nến và những cây bần non như những đứa trẻ nhảy sóng,nhảy sóng ...Cho tới khi Ủy ban xây dựng cho ngôi nhà t́nh nghiă như anh thấy kia,niềm vui đó chưa dứt,vào một đêm vợ tôi lại lặng lẽ cầm tay tôi đặt lên bụng cô báo rằng chúng tôi sẽ ...có con.Tôi lặng người,giá như ngày xưa hồi c̣n đang đánh nhau ,hẳn tôi đă giuơng súng lên trời xả vài băng cho thật đă cái hạnh phúc to lớn này.Trời đất ơi,nhà cưả ,vườn tược ,vợ conø... sao số phận lại mỉm cười ,ban tặng cho tôi nhiều thứ vậy?Tôi bỗng nhói đau ,run sợ nghĩ rằng liệu một ngày nào đó cái số phận ấy có c̣n chơi tôi một vố như đă táng vào mặt tôi một quả M19 không ?Tôi bỗng ôm chặt lấy vợ,vừa như che chở vưà như t́m ở cô một sự bao bọc cho chính tôi."Anh làm sao thế ?",vợ tôi ngạc nhiên hỏi."Anh sợ...""Anh sợ cái ǵ ?"Tôi vùi đầu vào ngực vợ tôi th́û thầm :"Không biết,anh không biết nưă,có lẽ hạnh phúc em mang tới cho anh lớn quá nên anh hoá lo."Vợơ tôi phảiû vuốt ve an ủi như thể tôi là con nít vậy.Anh thấy con người ta có lạ không? Khi trong tay chảúng có ǵ ngoài khẩu súng bắn giặc th́ vô tư,chẳng nghĩ ngợi ǵ,ấy thế mà hoà b́nh sống yên ổn vợ con lại cứ luôn lo lắng sợ sệt .Anh hỏi tôi sợ cái ǵ ấy ư ? Làm sao biết được,chỉ mang máng một nỗi lo nào đó,một chuyện ǵ xảy tới làm tan vỡ cái hạnh phúc tôi đang nắm trong tay đây..."

Hai người đă ra tới biển.Nhũng con c̣ng gió đuổi nhau trên cát ướt,những con tôm rồng lấp ló cưả hang chờ nước tràn tới chui tuột đáy sâu.Từ năy anh thanh niên chăm chú nh́n biển chợt reo lên :

"Đúng rồi,đúng sóng biển có màu mắt cua thật rồi,vợ bác giỏi thật, giỏi thật..."

Nguơời đàn ông nghênh mặt ra biển rồi khua gậy chậm chạp bước đi.

"Anh đă có gia đ́nh chưa ? Nếu có rồi hảún có lúc anh trải qua nỗi lo đến ngạt thở khi chờ vợ đẻ trước pḥng hộ sinh chớ ? Vợ tôi là mạng sống, là cuộc đời tôi nên nỗi lo đó ở tôi tăng gấp mười lần so với ngựi đời,mỗi tiếng kêu đau cuảø cô đều xé ruột xé gan tôi,tôi chống gậy đứng bất lực ngoài cưả pḥng ,không có cách nào giúp vợ an toàn vượt cạn.Thế rồi khi nỗi lo lên tới tột đỉnh,bất chợt tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc,tiếng reo mừng,tiếng ṿi nước mở xối xả.Tôi chưa dám tin mọi chuyện đă chót lọt ,cho đến khi cưả pḥng bật mở,tiếng cô y tá dơng dạc báo tin "đực rưạ rố nè...",tôi mới oà khóc  và rồi không hiểu sao hai chân cứ muốn khuỵu xuống,đúng thế đấy, tôi muốn quỳ xuống tạ ơn trời phật thánh thần đă phù hộ cho vợ tôi mẹ tṛn con vuông .Một tuần sau ,vợ chồng tôi bế con trở về .Khỏi nói anh cũng biết hạnh phúc tràn ngập căn nhà tôi biết chừng nào .Tuy không thấy mặt con ,nhưng tôi biết nó rất giống tôi ,từ cái mũi,cái miệng cho tới cặp lông mày .Tôi nâng niu khúc ruột cuả tôi,lắng nghe được từng chuyển động nhỏ nhoi nhất trong con người nó ,cảm nhận được nó lớn lên từng ngày .Từ đó vợ chồng con cái ,cả ba chúng tôi kết thành một khối sáng trưa chiều tối chẳng lúc nào rời ..."

"Thế c̣n nỗi lo ?" - Anh thanh niên hạ một câu chắc nịch.

"C̣n đó...nó vẫn c̣n đó..."

Người đàùn ông khua gậy bước qua một thân cây chắn ngang rồi kể tiếp:

"Ngoái những nỗi lo vặt vănh như cháu nóng đầu ,tiêu chảøy,biếng ăn...tôi vẫn ám ảnh một nỗi lo mơ hồ,không rơ ra là cái ǵ,nhưng cứ bám riết lấy,quấy rày cả giấc ngủ .Thế rồi ngày tháng qua nhanh,thấm thoắt cháu đă chập chững bước đi,bi bô gọi "tiá",hàng ngày vợ tôi bế con dắt tôi cuốc đất trong vườn.Cho tới một ngày ... một ngày oan nghiệt ,một ngày kinh hoàng nhất trong đời,nỗi lo ấy đă biến thành sự thực ,một sự thực khủng khiếp..."

Người đàn ông im bặt ,dường như những kỷ niệm đau đớn làm ông bối rối.Ông khua gậy qua tùm búi dây leo chằng chịt khắp lối đi.

"Anh c̣n nhớ cái miếu nhỏ góc vườn vưà năy tôi thắp nhang chứ ?" Đó,câu chuyện xảy ra ở đúng chỗ đó đó.Như mọi ngày,vợ tôi lại dắt tôi cuốc đất,con tôi lẫm chẫm chơi quanh.Lúc đó tôi chẳng nghĩ ngợi ǵ,cứ dồn hết tâm sức vào đôi cánh tay cầm cuốc .Tôi không hề biết rằng vợ tôi vưà chợt nhớ ra nồi cám heo đang nấu dở dưới bếp sắp cháy khét nên vội bỏ đi,tôi cũng không hề biết con tôi đang chập chững bước tới chỗ tôi.Tôi cứ giương cuốc lên và bổ xuống,trời đất muốn nổ tung khi nghe tiếng con tôi kêu thét lên dưới chân tôi,tiếng vợ la thất thanh:"ối trời ơi,tiá giết con rố...".Tôi vội bỏ cuốc,vồ bên này,chụp bên kia nhưng chỉ thấy trống không,vợ tôi đă bế con chạy ra ngoài xóm đưa đi cấp cứu.C̣n lại một ḿnh giưă vườn vắng,tôi ṿ đầu bứt tai ,hết nguyền ruả ḿnh lại chắp tay vái tứ phương ,lạy trời, lạy phật ,lạy cả các hồn ma ngày trưóc,tôi sẵn sàng chết thay,chỉ xin cho con tôi được sống ...Như thế đấy,ở điạ vị tôi lúc đó,c̣n biết làm ǵ ? Suốt ba ngày ba đêm liền ,tôi cứ ngồi chắp tay ở ngay cái chỗ tôi đă bổ xuống nhát cuốc oan nghiệt kia,miệng lầm rầm khấn vái .Cho tới ngày thứ tư,không hiểu do những lời cầu xin cuả tôi đă thấu tai thần linh hoặc do tài nghệ cuả các bác sĩ,vợ tôi trở vể,ôm lấy tôi khóc ṛng,báo rằng con tôi đă được cứu sống..."

Người đàn ông khua gậy bước tiếp ,rồi như nhớ ra điều ǵ ,ông dừng lại :” Anh biết không ? Sau này nhớ lại,đung vào lúc tôi bổ cuốc xuống,h́nh như có một bàn tay vô h́nh nào đó gạt ngang cứu con tôi..." " Tôi không tin..." Câu nói cuả chàng trai tan biến vào gió,người đàn ông không trả lời,nghênh nghênh tai như có cái ǵ đó ở rất xa...xa măi ngoài biển thẳm..                                                                            12/1994

        

                                                                             N.T.