MẮT HUYỀN

 

                                           Truyện ngắn

                                           NHẬT TUẤN

 

Từ trên máy bay,tiếng bánh xe tiếp đất,xiết vào đường  băng,xiết vào tim gã đang phập phồng kỷ niệm.Tiếng ve lảnh lót trên cây cơm nguội lôi gã ra khỏi giấc ngủ trưa,xách cần câu chạy ra bờ hồ,ngồi thu lu dưới gốc cây phượng,chăm chú nhìn những xao động khẽ khàng trên mặt nước.Và những ngày đông tháng giá,kẹp chiếc cặp sách giưã hai đùi,đứng trước gánh hàng bánh tôm cưả trường,xuýt xoa với ớt cay,với miếng bánh bỏng rãy miệng...”Thưa ông,tới rồi,đây là Nội Bài,đây là Hà Nội...”,tiếng cô tiếp viên trôi theo dòng người nối nhau xuống sân bay.Luồng gió lạnh thốc vào mặt khi gã bước chân vào bát ngát trời đất,mờ mịt sương mù.Hai mươi năm xa quê,sinh sống ở xứ sở quanh năm nắng nóng,nhiều đêm thức giấc thèm một ngọn gió heo may.Lần đầu tiên trong đời gã làm một việc nhằm mục đích thật”vô tư” tuy rằng tốn kém:bay nưả vòng trái đất tìm về quá khứ.Vậy nhưng nó là cái gì ? Vài ngày sau,vứt lại cái lốt sang trọng thừờng ngày,ra khỏi khách sạn trong bộ đồ xích lô,ngồi thu lu giưã sân nhà thờ lớn dưới chân tượng Nữ vương Hoà Bình,gã lại tự hỏi:”Vậy thì quá khứ là cái gì?”. Là bức tường xám màu vĩnh cửu,cao lồng lộng,chứng nhân cuả thời thơ ấu gã thường tung tăng chạy nhảy,đánh khăng đánh bi ngay trước cổng trường bên hông nhà thờ ? Hay cây bàng cổ thụ cho tới giờ vẫn vi vu gió giưã sân trường đã từng cho gã bao nhiêu quả vàng tươi,ăn hết cùi còn đập ra cái nhân bùi bùi,món quà không thể thiếu vào giờ ra chơi ? Như một kẻ đi lượm bịch nylông,gã cũng lang thang phố này phố khác nhặt nhạnh từng dấu vết xưa.Một bảng hiệu cũ vẫn mờ mờ trên tường mà những PEPSI,SONY,HITACHI...chưa kịp đè lên nó.Một cột đèn sứt sẹo từ thời gã còn trèo me trèo sấu ...Gã mừng rú bắt gặp một cánh cưả sổ bạc phếch màu thời gian mở ra một ngõ lầy lội,hai bên viả hè vẫn còn dòng nước đục lờ tháo ra từ cưả cống cũ.”Còn nguyên vẹn như ngày xưa...”,gã thầm reo lên,xà xuống một gánh ”chè chén” chỏng chơ ba cái ghế và một cụ già răn reo,tùm hụp chiếc khăn vuông mỏ quạ,nhìn gã dè chừng như thể gã là kẻ trộm.Không sao cả,ngồi đây,xoay xoay chén nước trong tay,gã có thể nhìn ngắm mái nhà xưa,sống lại cả một thời đã mất.Nàng đó,từ trên cưả sổ gác hai kia hiện ra một đôi mắt huyền thăm thẳm làm toàn thân gã nóng bừng át hẳn cái giá buốt muà đông xói vào da thịt.Gã đã từng đứng giờ này  qua giờ khác trước cưả sổ đóng kín,chờ nàng xuất hiện như chờ một phép lạ.Biết bao lần gã thất vọng trở về,lòng buốt lạnh còn hơn cả mưa gió ngoài trời.Nàng đâu,nàng đâu rồi,gã thầm kêu lên đau đớn,cả căn nhà sang trọng,đông đủ bố mẹ,anh chị em,cả cái thành phố ồn ào xe xộ,nhộn nhịp ánh đèn...tất cả dường như chết hết vào những đêm gã trở về không mang theo đôi mắt nàng.Gã gày rộc sau những đêm mất ngủ,suốt ngày gã nằm chết trên giường,mãi xẩm tối,một sức mạnh nào đó làm gã trỗi dậy,đi tới ngõ nhỏ và lại chầu trước cưả sổ tầng hai lúc nào cũng đóng kín.Gã cứ chầu như thế trong đêm đông giá lạnh cho tới khi mẹ gã tìm tới khóc lóc:”Về đi con ơi,về đi,tình yêu là thứ không thể ăn xin...”.Tội nghiệp người mẹ,bà có thể xẻ xương xẻ thịt cho con trai,nhưng hoàn toàn bất lực trước nỗi đau cuả nó. Bị một vết  thương chí mạng thuả má còn lông tơ,gã trở nên dửng dưng với đàn bà cho dù sau đó mẹ gã tìm mọi cách gán ghép cho gã vài cô gái xinh đẹp hơn cả đôi mắt huyền đầy bí ẩn sau cưả sổ.Gã cứ ngồi thả hồn vào chén  trà sóng sánh,dán mắt vào cưả sổ đóng kín có lẽ từ ngày đó.Gã ngạc nhiên và thích thú nhận ra rằng hai mươi năm sau,cho tới tận giờ,gã vẫn còn chờ cánh cưả kia mở ra và đôi mắt huyền lại hiện ra đăm đăm nhìn gã.Gã cứ ngồi như thế,chìm đắm trong một nỗi đê mê tuyệt diệu mà cả bao nhiêu năm nay gã không hề được trải qua.Buổi sáng,chuông đồng hồ đánh thức gã dậy vào lúc 6 giờ.Nhào vào phòng rưả mặt năm phút,tắm táp mười phút,mặc quần áo ba phút và khi đánh được xe ra đường đồng hồ đã báo sáu giờ hai mươi phút rồi.Gã còn mười tám phút nưã để vượt qua hai xa lộ,ba cái ngã tư trước khi chui vào khu vực đậu xe ở Sở làm.Gã phải bấm cái thẻ tính giờ vào lúc bảy giờ kém mười lăm.Thế rồi cả một hệ thống nó ép gã phải làm đủ tám giờ vàng ngọc không tính vào hai lần nghỉ mỗi lần mười phút để xả gân cốt,uống càphê và ba mươi phút ăn bưã trưa một cách vội vã với mấy mảnh sandwich,một khúc thịt nhồi và một trái táo.Tan sở,lao xe về nhà,đặt nồi cơm điện,hâm lại thức ăn có sẵn trong tủ lạnh,xong bưã ngước nhìn đồng hồ đã tám giờ,lướt qua vài kênh tivi,mắt đã ríu lại,mười giờ lên giường kết thúc một ngày như bao ngày khác.Bao năm nay,thời gian cuả gã liền mạch,chẳng hề có một trục trặc,đứt gãy nào khiến tâm trí gã có thể ngẩn ngơ ngơ ngẩn như cái lúc ngồi bên hàng chè chén,chầu hẫu lên cánh cưả sổ cũ mèm kia.Hôm đó trở về khách sạn gã hào phóng mua hẳn một bó hoa kèm một hộp bánh tặng cô nàng tiếp tân mỗi khi gã ghé lấy chià khoá bao giờ dặn ra một nụ cười mời mọc.”Tuyệt vời.”,gã sung sướng nhủ thầm và leo lên giưòng.Trước khi chìm vào giấc ngủ,gã lại nhìn thấy đôi mắt huyền đang nhìn gã thiết tha và trìu mến  Thật lạ,suốt hai chục năm mải mưu sinh trên xứ người,chưa bao giờ gã hình dung được nàng rõ ràng,sống động dến thế. Cứ như nàng mắt huyền bằng xương bằng thịt đang quẩn quanh bên gã vậy.Cái phép màu kỳ diệu đó rõ ràng chỉ xảy ra khi gã trở về chốn cũ,rút ngắn khoảng cách nưả vòng trái đất với bao cách biệt cả về tự nhiên lẫn đời sống con người.Kể từ hôm đó,sau những giờ lang thang nhặt tìm kỷ niệm tại những nơi ngày xưa gắn bó - mái trường cũ,con đường có hai hàng cây cơm nguội,thư viện quốc gia với những hàng sách đứng nghiêm như những người lính gác bất chấp thời gian... Sau những nơi đó,như con chiên trở về thánh đường,gã lại tìm tới ngõ nhỏ,ngồi bên quán nước nghèo có bà gìa nhăn nheo chít khăn mỏ quạ,ngước nhìn lên cánh cưả sổ mục nát chìm đắm trong tưởng tượng ngọt ngào.Có lúc gã thấy nàng tươi tắn trong bộ váy áo nữ sinh trung học,ôm cặp sách trước ngực,tung tăng đi trên phố,có lúc gã thấy nàng uyển chuyển trong tà áo dài trắng muốt cùng gã gõ gót viả hè hoặc lang thang quanh bờ hồ lộng gió.Cuộc trở về quá khứ cuả gã thật là kỳ diệu,thật là trọn vẹn nếu như trong ngày cuối cùng trước khi trở lại xứ sở gã đang sinh sống,bà già bán chè chén thấy gã ngày nào cũng quẩn quanh ngước lên cưả sổ, mới hỏi gã : ”Tôi hỏi khí không phải,hình như ông có việc gì phải chờ đợi ?” Gã trả lời rằng gã chờ một con người mà gã đã từng chờ từ hai mươi năm trước và thật kỳ lạ,cho tới bây giờ gã vẫn  còn chờ.Bà già co người trong luồng gió rét,cuốn chặt chiếc áo bông đen bạc phếch,rách lỗ chỗ.Bà than năm nay rét muộn quá,dễ đến hai chục năm nay chưa bao giờ rét nàng bân lại kéo dài đến thế.Gã không quan tâm tới bà già lẫn quán nước và cả những lời than thở cuả bà,ngày xưa trong ngõ nhỏ huyền diệu này làm gì có các thứ đó,chỉ có gã như một con chiên chờ đợi phép bí tích cuả chuá trời và nàng , đôi mắt huyền tuyệt diệu.Trong những giờ phút cuối cùng trên quê hương,gã muốn xoá nhoà mọi thứ,mùi cống rãnh đang xông lên nồng nặc,bà già và cả quán nước cuả bà,gã muốn xoá cả chính gã,trở về cậu bé si tình ngày xưa ngong ngóng lên cưả sổ chờ đợi sự xuất hiện hiếm hoi cuả nàng.Vậy nhưng khổ cho gã,bà già không thể ngồi yên khi quán bà có mỗi ông khách,uống mỗi chén nước mà cứ ngồi ì mãi như đã chết rồi.Bà cứ ngọ nguậy liên tục trong chiếc áo bông và rồi không nhịn được bà lại cất tiếng hỏi :

”Vậy chớ ông chờ ai ?

Như người bị đánh thức khỏi giấc mơ hồng,gã choàng tỉnh và càu nhàu xin bà để gã được yên,cái người gã chờ từ hai mươi năm nay chính là cô gái xinh đẹp vẫn ngồi sau cưả sổ kia và cho dù gã biết rằng chỉ có chuá lòng lành ban phép lạ,may ra gã mới được gặp lại nàng,vậy nhưng gã vẫn cứ chờ. Suýt nưã bà già tuột tay đánh rơi ấm nước đang cầm,bà trố mắt nhìn gã như thể gã mới đứt dây trên trời rơi xuống,rồi cuống quýt lên,bà bảo rằng chuá lòng lành đang ban phép màu cho gã đấy,bởi lẽ cái cô gái ngồi sau song cưả ngày xưa chính là... bà,người đang ngồi trước mặt gã đây.Nói xong bà tháo cái khăn mỏ quạ ra,cứ như để gã nhận ra một vài nét gì đó cuả đôi mắt huyền xưa.Than ôi,mái tóc bạc trắng,khuôn mặt khô quắt và đôi mắt sắp loà làm gã hoảng sợ đứng bật dậy.

”Không phải...”,gã hộc lên...”Không phải...”,gã lùi dần,lùi dần và cắm cổ chạy thục mạng khỏi ngõ nhỏ lầy lội vưà mới đây thôi còn là thiên đường kỷ niệm cuả riêng gã.Gã vẫy xích lô,chạy qua các phố vài ngày trước gã còn ra sức tìm kiếm những dấu vết cũ sót lại sau cuộc tàn phá ghê gớm cuả thời gian.Trở về khách sạn,gã chạy như luồng gió qua quầy tiếp tân,không đáp lại nụ cười duyên cuả cô gái ngồi ghi sổ,nhảy vào buồng tắm trút bỏ quần áo xích lô và khi bước ra trong bộ đồ ngủ,gã nằm vật xuống giường,bật khóc trong ánh mắt bà già đang nhìn gã trừng trừng. Sáng hôm sau,ngồi trong máy bay tăng tốc vượt khỏi mặt đất,cho dù gã không muốn,một sức đẩy nào đó vẫn làm gã nhoài người qua cưả sổ nhìn lại lần cuối thành phố đang chìm trong làn sương dày...

 

                                                              Hà Nội 1/4/95

                                                                    N.T._