Hoàng Tử Của Lòng Em
Truyện ngắn
NHẬT TUẤN
Cánh cửa mở ra, lập tức cái
ồn ào ngoài phố ùa vào căn phòng kê vừa đúng hai
cái giường cá nhân, một cái bàn, một cái ghế và
một cây đàn. Tất nhiên, căn phòng còn có thêm một
thằng người, tùm hụp chăn che kín tới
cổ, thò ra một cái đầu bù xù, dở thức
dở ngủ và nếu cái người đẩy cửa
bước vào kia không la ầm lên,
hẳn gã còn ngủ tiếp nữa.
'Dậy đi, tao vừa
gặp vợ mày mặc xường xám, bám theo
thằng chệt hói vào tiệm cơm tàu...'
Gã tỉnh cả ngủ,
giương mắt giỏng tai như
mèo ngửi thấy mùi chuột.
'Mày ngồi dậy đi
chớ, tao cho mày con dao Thái Lan, tới ngay đó đâm
chết con đĩ...'
Một cơn buồn mửa
chợt dâng ngang cổ làm gã lúc lắc cái đầu và
rướn người chặn giữ mọi thứ trong
dạ dày lăm le muốn bật tung.
'Tao thật không ngờ con
cợ mày son phấn vào nom lại ngon lành thế. Chỉ có điều những thứ ấy không
dành cho mày nữa. Mày có biết không?'
Gã gục gặc đầu
làm như cái tin động trời kia
chẵng ăn nhằm gì nên gã lại nhắm mắt, chùm
chăn kín mặt, không thèm để ý tới thằng cha
đưa tin đang châng hẩng đứng thộn
giữa nhà. Rồi thấy chẳng làm cách nào có thể
dựng dậy cái xác chết người ta chưa chôn,
thằng cha kia bước thụt lùi ra
khỏi phòng và sập cửa cái rầm.
Cho dù bóng tối lại
lấp đầy căn buồng, chiếc chăn lại
kéo lên kín mặt và đôi mắt lại nhắm nghiền,
gã vẫn thấy cái vẻ lạnh tanh, khinh khỉnh
của vợ gã lúc sáng khi nàng trở về lục lọi
giấy tờ gì đó trong ngăn kéo bàn.
'Dậy đi, đồ
thối thây, dậy đi tìm cho tôi tờ hộ khẩu...'
Thì ra nàng đang
làm hồ sơ xin vào làm một Công ty nước ngoài. Vậy thì tờ hộ
khẩu dù có nằm đâu cũng phải dốc
ngược cả căn phòng này lên tìm cho ra. May thay sau khi
đã bới tung mọi thứ, gã tìm
thấy nó lẫn trong một cái cặp giấy, gã chưa
kịp mừng rỡ, nàng đã giật phắt nhét vào ví
và hầm hầm bước ra khỏi cửa để
lại nơi mũi gã mùi nước hoa quen thuộc. Gã
khép lại cánh cửa bị vợ gã mở toang, không
thiết dọn dẹp những thứ vừa bị
lục tung, trở lại giường
nằm sau khi nhận ra vợ gã quên không vứt lại
tờ giấy bạc như mọi ngày cho gã ra đầu
đường ăn một đĩa cơm sườn.
Không sao cả, gã tự an ủi, lâu lân
nhịn một bữa cho sạch ruột. Gã leo
lên giường trùm chăn, nhắm nghiền mắt,
bịt chặt hai tai vẫn nhìn và nghe thấy cái thằng
cha kia nhăn nhở xúi giục những lời bẩn
thỉu. Mệt ngoài vì những ý nghĩ u ám
bám chặt trong đầu, gã vùng dậy, bụt mọc
ngay giữa giường và rồi cái đàn treo trên
tường từ lâu lắm không sờ tới, bất
chợt đập vào mắt làm gã ngẩn ngơ.
Than ôi đã có một thời
lâu lắm, xa lắc lơ, cứ mỗi lần gã ôm
đàn ra sân khấu, cả rừng người lại
nổ tung những trận vỗ tay.
Thế rồi như có phép lạ, cả ngàn người
đang la hét, múa may, bất chợt sững cả lại
như đã chết hết khi gã búng tay vào dây đàn và
từ trong cổ họng, tiếng hát cất lên như
thể trong đó đang có một cây vĩ cầm réo rắt những âm thanh hút
hồn người. Cứ sau mỗi bài hát, những
người hâm mộ lại ào lên sân khấu cùng với
những bó hoa tươi mơn mởn,
tranh nhau ấn vào tay gã. Nàng, tức vợ gã, cũng
nằm trong số đó, nhưng ngoài bó hoa, nàng còn tặng
hẳn một cái hôn, khiến cái bộ cảm quan nhạy
bén của gã thầm reo lên: 'Trúng mánh, trúng mánh rồi...' Khi nàng buông ra để gã có thể nhìn rõ, gã
bỗng sửng sốt vì vẻ đẹp hết sức
quý phái hiếm thấy ở những cô gái mà giọng hát
của gã dễ dàng rủ rê vào những cuộc tình khách
sạn. Cặp mắt đen láy, vầng trán
mượt mà, miệng nhỏ xinh xinh nhoẻn cười
lộ hé hàm răng trắng muốt, tất cả
đều toát ra trinh trắng, thuần khiết gái nhà lành,
từ nhỏ được bảo vệ chặt chẽ
bởi những luật lệ nghiêm khắc của các ông
bố, bà mẹ làm nghề dạy học. Gã cuống lên
sợ vuột mất cơ may quý báu, rất nhanh, gã
nhoẻn cười hết sức nhà nghề và nói khẽ
vào tai nàng bằng cái giọng còn ngọt
hơn cả lúc gã hát:
'Anh sẽ hát một bài
tặng riêng em...'
Và rồi khi cô gái trở về chỗ,
ngước mắt nhìn với đôi mắt rưng
rưng, gã uốn giọng cất tiếng hát:
'Hoàng tử của lòng em có cây
đàn ghi ta...'
Cả ngàn con người như đã
biến sạch khỏi cõi đời, trong mắt nàng
chỉ còn thấy mỗi gã. 'Hoàng tử của lòng em có
cây đàn ghi ta... hoàng tử của lòng em có trái tim bao la...'
từng lời từng lời chảy vào lòng nàng cháy
bỏng như dòng dung nham tuôn trào tàn phá mọi vật, xóa
sạch mọi vết tích, thời gian như quay lại
điểm xuất phát để bắt đầu
một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên tình yêu của chàng
và nàng và những trận vỗ tay.
Tuy nhiên không giống các
cuộc tình khác gã thường kết thúc trên
giường, bằng những phương cách tuyệt
diệu có khi còn tài năng hơn cả giọng hát của
gã, nàng đã trói gô được gã vào khuôn khổ gia
đình để uốn nắn, nhào nặn theo những
khuôn mẫu của nàng. Không đầy ba năm sau, nàng
đã làm một cuộc cách mạng trong khuôn khổ gia
đình, ở cái vị thế bị đảo
ngược, gã biến đổi 'sâu sắc và triệt
để' tới mức râu gã không chịu mọc nữa,
mặt gã nhẵn nhụi, và một hôm vợ hắn kinh
hoàng bắt gặp gã đang ngồi trước bàn trang
điểm của nàng... đánh phấn và kẻ lông mày
như một cô gái sắp đi chơi với
người yêu. Nàng chỉ mới trợn mắt lên vì kinh
ngạc, gã đã cuống lên, run bần bật như tên
đầy tớ bị chủ nhà bắt gặp đang
ăn vụng. Và rồi nàng còn muốn té
xỉu khi nhận thấy ngực gã nổi lên lùm lùm
một cặp ... vú đàn bà.
Từ bữa đó vợ gã bắt gã ngủ riêng,
không cho động tới người nàng. Gã
chấp nhận tình trạng ly thân hết sức thích thú cứ
như được giải phóng khỏi kìm kẹp
vậy. Tuy nhiên khi chăn gốI không còn
nữa, cho dù bị khinh miệt mắng mỏ, và đôi
khi bị đánh đập nữa, sự thực gã
vẫn còn ghen, tức là vẫn còn yêu, điều sơ
đẳng trong tình trường, phải không nào?
Đã bao nhiêu đêm gã thức trắng, mắt trừng
trừng nhìn sang chiếc giường trống vắng
cửa vợ gã kê kế bên, tưởng tượng ra
những cảnh tượng vợ gã đang trải qua
tại một nơi nào đó trời cũng chẳng
biết, để rồi sáng hôm sau về nhà, mặt
mũi nàng xưng xỉa lên và nếu gã dám đặt câu
hỏi 'Đêm hôm qua cô đi đâu', lập tức
nàng sẽ sừng sộ: 'Anh hỏi làm gì', gã sẽ
cúi mặt xuống phản kháng bằng một tiếng
thở dài khe khẽ, rồi cố rặn ra một nụ
cười: 'Em muốn ăn gì để anh đi
nấu'. Chao ôi, như thế gọi là sống ấy
ư, chết đi còn hơn - không biết bao nhiêu lần
gã thốt lên như thế và cũng không biết bao nhiêu
lần gã tính làm một cái gì đó đập tan nỗi ê
chề, nhục nhã gã phải gánh chịu trong cái gia đình
khốn khổ của gã, vậy nhưng như có một
ma lực nào đó kìm giữ lại, gã lại như con
ngựa già, cúi đầu xuống kéo lê cái nếp
thường ngày khổ đau và nặng nhọc.
Vậy nhưng sáng nay
dường như có cái gì đó nổ tung
trong con người gã. Con dao Thái Lan và
loáng thoáng bên tai lời gã hàng xóm cứ như những con
ong đốt vào lòng gã: 'Tao cho mày con dao, tới tiệm
cơm tàu đâm chết con đĩ'. Mắt gã quắc
lên, hất tung cái chăn khỏi
người, gã chồm dậy và lẽ ra gã với tay
lấy con dao sáng quắc đang nằm giữa bàn, gã
lại ngoài người tới với lấy cây đàn. Lâu lắm rồi gã không sờ tới nó,
người bạn đồng hành tin vậy và thân
thiết biết bao. Thật nằm
mơ cũng không thể tưởng tượng
được gã và cái đàn lại đến nông nỗi
này. Vì sao, vì sao vậy? Phải
chăng tại cái bài hát định mệnh kia
đã đưa cô nàng liêu trai ấy tới gã? Không, không
hẳn là như thế, công bằng mà nói, trong những
năm tháng tuyệt diệu của tình yêu, nàng đã đem
tới cho gã đủ các sắc màu, các cung bậc của
nghệ thuật yêu đến độ có lần gã đã
phải thốt lên: 'Một đêm ở với em
bằng một năm ở với tất cả các cô gái
mà anh đã gặp'.
Lúc đó nàng không
hề ghen, ngược lại, nàng còn bày thêm trò cho gã
thụ hưởng để thưởng cho câu nói gã khen
tặng nàng. Không, nàng chẳng có lỗi gì khi nhận chìm gã
lẫn giọng hát tuyệt diệu của gã vào những
lạc thú của tình yêu. Có lẽ cái
lỗi duy nhất của nàng chính là chưa cho gã nếm
đủ mùi nhục nhã, chưa cho gã chịu hết
đắng cay để gã có thể lấy lại
giọng hát đã mất.
Một cảm giác rạo rực rất
kỳ lạ tràn ngập quả tim lâu
nay vốn lười nhác của gã. Gã mở cửa, ôm cây
đàn, thất thểu bước đi trên phố như
một kẻ mộng du. 'Tiệm cơm
tàu đầu phố...' Anh đi tới
với em đây, anh tới với em không nhằm nài nỉ
tình yêu đã mất, anh tới em chỉ để đòi
sự đắng cay và nhục nhã em còn thiếu chưa
trút hết lên đầu anh. Vừa đi gã vừa
lầm bầm trong miệng khiến những người
ở tiệm cơm tàu tưởng gã ăn
xin nên cứ để mặc cho gã bước vào. Kia
rồi, nàng đang ngồi nơi bàn kia
với một thằng chệt hói đầu. Như một kẻ tội đồ bước
tới máy chém, gã đi tới bên nàng, búng nhẹ vào dây
đàn. Vừa nhận ra gã, nàng đã nhăn mặt
lại, ghê tởm như nhìn thấy một xác chết biết
đi. Nàng mở ví lấy khăn mặt bịt mũi, rút
ra tờ giấy bạc, quăng vào mặt gã:
'Thôi đi
chỗ khác, khỏi hát...'.
Gã cung kính cầm tờ giấy bạc,
cẩn thận nhét túi, rồi như có đồng nhập, gã thoắt
biến thành người khác, dửng dưng với
nỗi nhục nhã đang gánh chịu, với những con
người đang tò mò vây quanh, gã hít một hơi căng
đầy lồng ngực rồi từ thẳm sâu trong
lòng gã, tiếng hát cất lên:
'Hoàng tử của lòng em có cây đàn ghi
ta... Hoàng tử của lòng em có tấm lòng bao la...'
Chao ôi lâu lắm, lâu lắm rồi
người ta mới lại được nghe một
giọng hát cao vút, hớp hồn người đến
thế, dường như cây đàn vĩ cầm trong
cổ họng gã bấy lâu nay im tiếng, nay bỗng
lại cất lên với biết bao nhiêu cảm xúc bị
dồn nén thoát ra qua cổ họng một con thú bị
thương. Tiệm cơm tàu đang ồn
ào chợt im phắc, tất cả mọi người
bị tiếng hát hớp hồn đều bất
động như đã hóa đá. Riêng có
gã đàn ông ngồi với nàng là tỉnh táo hơn cả.
Gã gắp vào bát nàng một cái lườn gà và dục:
'Kìa, em ăn đi chớ, nguội hết
rồi...'
NT
2003-08-01