Đi về nơi hoang dă (tt)
 

Năm


Một sự lạ xảy ra trong cái nếp sinh hoạt thường ngày vốn dĩ quay đều như kim đồng hồ: hôm nay ông trưởng toán cho chúng tôi được nghỉ. Thằng hộ pháp sướng quá nhẩy cẫng lên cười hềnh hệch:
“Tại cái vách đá đấy. Ôâng toán trưởng hướng địa bàn thế nào đâm mẹ nó vào chỗ đó đào sao được thành đường. Phen này cánh ḿnh tha hồ ngồi chơi sơi nước”.
Thàng học giả tỏ ra hiểu biết:
“Mày đừng trách oan ông toán trưởng, ông ấy lấy hướng địa bàn không sai đâu. Lỗi tại mấy ông trên Ban chỉ huy, cứ ngồi bàn giấy vạch đường trên bản đồ rồi bắt con người ta lần ra bằng được. Ngờ đâu bản đồ đi một đằng, thực địa nó lại khác. Ở các nước văn minh người ta thăm ḍ khảo sát bằng máy bay, cứ ngồi trong pḥng kín, bấm nút truyền số liệu về trung tâm thôi, chả cái xứ nào phải ṃ mẫm bằng con dao phát rừng như tụi ḿnh”.
Tôi chợt nhớ những điều ông toán trưởng hứa hẹn vơi tôi, ông bảo nước ḿnh cũng đă cử người sang các nước bạn học nghề khảo sát bằng hàng không, tôi cứ cố gắng lên, dăm năm nữa ông sẽ đề nghị Ban chỉ huy cử tôi đi học. Thôi thôi, tôi xin nhường lại cái viên kẹo ngọt đó cho thằng học giả, tôi bảo nó:
“ Ở nước ta khối người được đi nước ngoài học cái đó rồi. Có văn hóa như mày, phấn đấu lên, mai mốt nhất định sẽ được đi...”
Nó phá ra cười:
“Mày nói như ông toán trưởng ấy. Thành phần cơ bản như thằng hộ pháp nhà quê kia c̣n chưa đến lượt, huống hồ tao con nhà tư bản”.
Giọng nó vừa chua chát vừa ngậm ngùi pha chút bất cần đời, nhưng tôi hiểu nó chẳng buông trôi cuộc sống theo kiểu “bấc đến đâu, dầu đến đấy “ như nó vẫn nói. Nó c̣n ham hố nhiều thứ lắm, bởi thế nó mới ngốn sách như vậy chứ. Nếu không, nó đă sống hồn nhiên cây cỏ như thằng hộ pháp. Thế c̣n tôi? Mọi ngày đi làm, sống ào ào theo công việc, chẳng có thời gian, hơi sức đâu mà ngẫm nghĩ, vậy nhưng chiều nay sau một ngày nghỉ ngơi đột xuất, nằm dài trên vơng ngước nh́n làn mây trắng hờ hững trôi trên trời xanh, bỗng dưng tôi cảm thấy thấp thỏm một nỗi niềm vu vơ nào đó. Tôi ra đời dưới một ngôi sao “quả tạ” chẳng thế mà ngay trước khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đă bỏ mẹ tôi đi biệt đâu đó chẳng ai biết để bà uất ức, ốm hậu sản mà chết khi tôi c̣n chưa dứt sữa mẹ. Tuổi thơ tôi trôi qua trong bốn bức tường cao của trại cô nhi, khi khôn lớn, tôi được chuyển qua trại thanh niên vừa học vừa làm.
Trong cái đầu bă đậu của tôi chẳng lưu giữ một h́nh ảnh nào của cái người đời gọi là t́nh mẫu tử, mái ấm gia đ́nh, có chăng chỉ là h́nh ảnh một đứa bé lấm lét như một con vật tội tội xung quanh những người đi xem vườn thú vào những ngày chủ nhật. Thế nhưng dù có là con vật đi nữa th́ cái sức sống của nó cũng dai dẳng chẳng kém ǵ con người, nhiều khi tôi cũng thấy lạ, chẳng hiểu sao tôi sống sót được cho đến tận bây giờ? “Tại mày quá khổ rồi nên không c̣n biết thế nào là khổ nữa”, thằng học giả giải thích như thế, nó c̣n bảo tôi đă sinh ra và lớn lên “dưới cấp con người”, rồi như nó sợ tôi tự ái, nó gộp luôn cả nó, cả thằng hộ pháp, cả ông toán trưởng nữa cũng đang sống “dưới cấp con người “ như thế. Tuy nhiên, những lời dài ḍng của con mọt sách ấy chỉ thoảng qua tai, chẳng chui vào đầu tôi được chút nào. Tôi cần quái ǵ ba thứ lư lẽ đó, và suy cho cùng ngoài nửa kí gạo hàng ngày đổ vào cái dạ dày cho nó co bóp, tôi chẳng c̣n cần cái ǵ hết. Và ngay cả sự nghĩ ngợi gây nên bởi cái màu xanh vời vợi của bầu trời trên đầu tôi kia, xem ra cũng chẳng là cái ǵ, quẳng béng nó đi và ngủ.
Thằng học giả đánh thức tôi dậy vào lúc tối đă lâu lắm. Nó lôi tay tôi chỉ lên trời:
“Dậy, dậy... mày có thấy cái ǵ kia không?:
Tôi ngáp, bảo nó rằng tôi chẳng thấy cái ǵ và dù có cái ǵ cũng chẳng dính dáng đến tôi, đi chỗ khác chơi cho tôi ngủ.
“Thằng ma tịt, dậy đi, trăng sáng thế kia mà ngủ như lợn tao tưởng mày cũng c̣n một quả tim chứ?
Cái thằng trí thức xó rừng này rơ rách việc, dẫu sao nó cũng làm tôi buồn cười, chợt nhớ quả tim lợn ngày trước nó thưởng cho tôi. Quả thực đêm nay trăng sáng quá, tṛn vành vạnh treo măi trên cao, tỏa xuống núi rừng một thứ ánh sáng lạnh lạnh. Tôi theo chân thằng học giả lần theo vệt ṃn lên cao lên cao măi.
Và rồi trước mắt tất cả đă nằm hết ở bên dướí kia: những chỏm núi nhọn với những bóng cây đen ś, những cánh rừng tranh nhấp nhô trải xa mênh mông, những ngọn đồi bát úp bên những khe sâu đen thẫm. Trăng tṛn và to quá khiến bầu trời như thấp hẳn xuống. Hoang vu và lạnh lẽo trườn đi theo ngọn gió tới khắp các thung sâu và các trảùng trống. Chao ôi, tưởng như cơi nhân gian đă bị xóa sạch sau một cơn hồng thủy và ở cái nơi đất trời tiếp giáp này chỉ có hai thằng chúng tôi thôi. Mỗi đứa ngồi trên một tảng đá, quay lưng lại nhau và ngợp đi trong ánh trăng trong vắt. Bỗng thằng học giả sờ tay vào người tôi th́ thào:
“Mày c̣n đó không?”
“Tao đây, mày vẫn đấy chứ?”
“Không biết, tao không biết tao là tao hay là ai nữa thế?”
Tôi im lặng nh́n theo một vệt sao đổi ngôi kéo dài trên bầu trời, biến mất vào đâu đó. Nó biến đi đâu nhỉ?.
“Này, mày ơi...”
“ Cái ǵ?
“Mày nói đi chứ, nói ǵ cũng được, nhưng mày phải nói đi.”
Tôi biết nói ǵ bây giờ? Chẳng có cái ǵ để nói trong lúc này, ngay cả ngẫm nghĩ cũng không, cứ ngồi thế này và ngồi thế này.
“Nói đi, mày nói đi...”
Vẻ vật nài, hoảng hốt của nó làm tôi đành phải nói:
“Tao vừa thấy một ông sao biến đi. “.
“Vậy có một người vừa từ giă cơi trần. “ ...
“Nó biến đi đâu? Chui vào vực thẳm hả?”
“Trong vũ trụ không có những vực thẳm nhưng có những lỗ đen.”
Thế rồi nó giảng giải chẳng cần biết tôi có hiểu hay không. Sự thực tôi chẳng nghe ǵ, kệ xác nó với các lỗ đen trên vũ trụ, tôi đang mải đuổi theo một ư nghĩ rất mơ hồ h́nh như mới nảy ra và tôi sợ rằng tôi đang mất nó.
Nó hỏi:
“Mày bảo trong con người có những lỗ đen như trong vũ trụ không?”
“Tao không biết”
“Tao cho rằng có đấy. Cái đó có thể gọi là những hố thẳm trong ḷng người.”
Tôi vùng dậy:
“Tao nghĩ ra rồi.”
“Ǵ thế? Cái ǵ thế?”
Nó cũng đứng bật dậy, hoảng hốt. Tôi nh́n gương mặt trắng bệch của nó, cười nhếch mép:
“Tao với mày đốt rừng đi.”
Nó trợn mắt lên, lắp bắp:
“Cái ǵ? Mày nói cái ǵ? “.
“Đốt rừng. Tao với mày đốt rừng chơi.”
Thằng học giả bỗng bật cười. Nó hùa ngay với tôi đi kiếm tre và lá khô. Tôi giằng lấy bao diêm run bần bật trong tay nó. Lát sau, tôi trèo lên tảng đá cao nhất, rồi xuôi theo chiều gió, tôi ném bó đuốc cháy đùng đùng vào đám cỏ tranh. Thoạt đầu ngọn lửa c̣n chới với lăm le muốn tắt, nhưng rồi gió thúc vào làm nó cuồn cuộn bốc lên, lem lém lan ra, lan ra măi. Thế rồi chẳng mấy chốc, bên phía dưới kia ngay trước mắt tôi đă là cả một biển lửa với những ngọn sóng ḥ reo đuổi nhau chạy xa tít tắp, thắp sáng rực cả một vùng trời. Tôi ngây người thán phục cái hoành tráng của quang cảnh đang diễn ra, miệng tấm tắc:
“Đẹp thật, lửa cháy đẹp thật...”
Thằng học giả nhấc bổng tôi lên quay trôn Và reo ḥ:
“Ha ha, bạo chúa Nêrông đốt thành La Mă...”


Sáu


Ngay sáng hôm sau ông toán trưởng đă huưt c̣i tập họp:
“Đêm qua ai đốt rừng
Thằng học giả xua xua tay sau đít ra hiệu cho tôi lờ đi, nhưng không kịp, tôi đă giơ tay lên:
“Báo cáo, chính tôi”.
“Anh đốt làm ǵ? Phá hoại tài sản quốc gia hả?”
Thằng học giả nhanh nhảu:
“Báo cáo đồng chí đấy là sáng kiến phục vụ sản xuất đấy ạ. Mai mốt ḿnh đi phóng tuyến đỡ phải phát cây, vừøa tăng năng suất vừa tiết kiệm lao động”.
Ôâng toán trưởng quát lên:
“ Sáng kiến kiểu đó các anh giết tôi. Kiểm lâm họ biết được gô cổ cả lũ”
Tôi cười thầm, ông dọa thế thôi. ông nội thằng kiểm lâøm cũng chẳng ṃ được lên cái đỉnh núi chỉ có vết chân thú này, tôi hiểu cái việc đốt rừng này chả là cái ǵ, ông bực bội cái khác, giận cá chém thớt vậy thôi. Tất nhiên, với ông, mọi nơi buồn, vui, cáu giận đều xoay quanh chuyện công tác, ngoài cái đó ra, h́nh như ông chỉ c̣n mỗi việc ăn và ngủ. Đôi lúc, thằng học giả lại th́ thào: “Tao đố mày thủ trưởn g đang nghĩ ǵ? “ Tôi liếc nh́n ông lúc đó đang ngồi như một con cóc cụ nín ŕnh đớp muỗi, ngay cả tấm bản đồ và cái địa bàn, những vật bất ly thân của ông đang đặt trước mặt, h́nh như cũng không phải thứ ông quan tâm. Bên trong cái vẻ ngoài băng lạnh kia, có trời biết được đang diễn ra những cảm nghĩ ǵ.
“Tao nghi lăo này bị thiến quá, phải không có cặc mới sống được như lăo”. Thằng học giả cứ khăng khăng như thế, nó bảo trên thế giới đă có cả một học thuyết về cái đó, và cứ theo lời nó giảng giải, mọi sự điên rồ của con người ta đều từ đó mà ra cả. Giả dụ như lăo toán trưởng, ḿnh ăùn miếng ngon lăo cấm, thịt phải kho thật mặn, canh bỏ ít ḿ chính thôi, nửa đêm khó ngủ ṃ dậy đọc sách lăo cấm, tán tỉnh rờ mó đàn bà, lăo cũng cấm luôn, cứ sống đúng như lăo th́ chỉ có quanh năm khoác ba lô, suốt ngày nói chuyện công tác, mẹ kiếp, sống như vậy th́ điên nặng quá rồi c̣n ǵ. Rồi nó khoe với tôi là vừa mới phát minh một biện pháp giáo dục tinh thần yên tâm công tác rất có hiệu quả mà chưa một thủ trưởng nào nghĩ ra. Tôi không nhịn được cười: “Chính mày mới điên. Mấy ông Ban chỉ huy nghiên cứu có mỗi chuyện đó c̣n chẳng nghĩ ra huống hồ cái thứ tốt đen như mày”.
Nó đắc chí: “Ấy thế mà có đấy. Tiết lộ riêng với mày thôi nhé. Muốn cánh ta yên tâm công tác, khỏi thắc mắc tiền đồ, hưởng thụ, tốt nhất mấy ông trên cứ cho... thiến béng tất cả đi...”Rồi nó làm một động tác làm tôi sởn gai ốc. “Ấy đấy cứ thế là ai cũng suốt ngày chỉ nghĩ đến nhiệm vụ sản xuất như ông toán trưởng cả thôi”. Tôi nh́n chằm chằm vào mặt nó: “Chính mày mới điên, cái thằng mọt sách kia”. Nó phá ra cười ha hả, cười rũ rượi đến ràn cả nước mắt khiến tôi phải nḥm vào mắt nó: “Mày khóc đấy hả? “ Nó trừng mắt, đạp vào người tôi: “Cút mẹ mày đi”. Tôi quay lưng, không thèm chấp cái thằng thần kinh, sách vở tệ hại thế đấy, cứ đi làm, ăn no ngủ kỹ như tôi, như thằng hộ pháp quanh năm chẳng nhét lấy một hạt chữ vào bụng th́ đâu đến nỗi dở người như thế.
Tuy nhiên những lời lẽ điên rồ của thằng học giả không phải là không gây cho tôi một ngờ vực nào đó. Dĩ nhiên ông toán trưởng không thể bị “thiến” được, bằng cớ là ông đă có một vợ ở quê xa lại làm có con với một bà trưởng pḥng. Vậy nguyên cớ ǵ ông sống ép xác như một bộ xương khô thế? Tôi không tin đó là sự hy sinh quên ḿnh v́ lư tưởng. C̣n một căn nguyên nào đó mờ mịt lắm mà bộ năo vốn lười nhác của tôi không quen soi sáng những cái trừu tượng. Thôi kệ ông sống theo cách của ông, c̣n tôi có kiểu của tôi dẫu rằng tất cả mọi người trong toán thăm ḍ khảo sát đường này đều luôn được nhắc nhở chung một điều rằng phải thường xuyên sống v́ người khác và luôn diệt trừ kẻ thù ở bên trong chính ḿnh: Chủ nghĩa cá nhân trong mỗi chúng ta.
Ngay tối hôm đó, tôi đă biết ông toán trưởng bực ḿnh chuyện ǵ rồi. Sau khi hí húi măi với cái máy vô tuyến điện ở trong góc hang, ông lại họp chúng tôi, mặt đầy đau khổ, ông nói:
“Mấy hôm nay các đồng chí đă biết cả rồi, tuyến đường ta đang thăm ḍ húc phải vách đá rất dầy. Tôi đă điện về ban chỉ huy xin bỏ phương án này, cho thăm ḍ hướng khác v́ vài tuyến vạch trên bản đồ có thể sai, không đúng với thực địa. Tối nay Ban chỉ huy đă điện trả lời: cấp trên đă nghiên cứu rồi, không thể có chuyện sai, chúng ta phải thăm ḍ cho hết tuyến đường”.
Tôi đá chân thằng hộ pháp cho nó thôi cười nhăn nhở với thằng cấp dưỡng, chú ư nghe ông toán trưởng. Với hai thằng đó, chuyện có vách đá hay không, cấp trên đă vạch đường đúng hay sai chả có ǵ quan trọng đó là việc mấy ông trên, thực ra, cả tôi cũng thế, cũng mặc kệ các ông như thằng hộ pháp và thằng cấp dưỡng thôi. Lúc bắt đầu thămḍ tuyến đường, các ông bảo nó rất quan trọng, nó là con đường huyết mạch để phát triển miền núi tương lai, tôi cũng chấp nhận là nó rất quan trọng, giờ nếu mấy ông bảo thôi bỏ đi, nó chẳng có vai tṛ ǵ trong việc nối liền miền xuôi với miền ngược th́ tôi cũng rất vui ḷng mà đồng ư vậy thôi, “gái góa lo chi chuyện triều đ́nh”. Tuy nhiên lại vẫn chỉ có thằng học giả là hay “rắc rối cuộc đời”, ông toán trưởng nói xong, tôi vừa nhổm dậy định lên vơng đánh một giấc th́ nó ngăn lại, giơ tay phát biểu:
“Tôi xin hỏi đồng chí toán trưởng, tại sao tuyến thăm ḍ đă húc vào khu vực vách đá dài như thế mà vẫn bắt anh em làm tiếp một cách mù quáng vậy?”
Ông toán trưởng sa sầm mặt:
“Anh phát biểu vô tổ chức. Anh dám nói cấp trên là mù quáng hả? Anh quên mất phải tin tưởng tuyệt đốâi ở Ban chỉ huy hả? Anh đứng trên lập trường giai cấp nào dám phát biểu vô tổ chức, vô kỷ luật thế?...”. Ôi thôi, cứ cái đà này ông xổ ra, không khéo thằng học giả bị quy vào tội phản động, thành phần tư sản chui luồn vào giai cấp công nhân để phá hoại. May cho nó, ông toán trưởng bất ngờ lên một cơn ho dữ dội, ông vốn mắc bệnh hen kinh niên, cứ lúc giở giời hoặc hăng lên phát biểu, tiêu phí quá đi phần hơi ông có thể hít vào, lập tức ông lên cơn ôm ngực nấc nấc thật khổ sở. Thằng học giả cũng có vẻ cáu lắm, mặt nó hầm hầm chờ ông toán trưởng vượt qua được cơn hen nó sẽ nổ lại ông chắc không kém ǵ lúc ông mang ngôn từ ra bắn giết nó. Thôi tôi đành phải dàn ḥa, nếu không, cuộc họp kéo dài đến nửa đêm cũng không xong. Tôi nói:
“Đồng chí toán trưởng phát biểu rất đúng, chúng ta phải tuyệt đối tin tưởng cấp trên, thực địa có thể khác với bản thiết kế con đường, nhưng Ban chỉ huy th́ không bao giờ sai. C̣n ư kiến anh Hiếu (tên cúng cơm của thằng học giả) cũng có cái lư của nó. Anh lo con đường sau này không thi công nổi, như the álà rất có tinh thần làm chủ. Tuy nhiên chắc chắn cấp trên đă lo cả rồi, mai mốt ta dùng bom nguyên tử, một vách đá chứ cả mười quả núi đá chúng ta cũng phá tan được hết.”
Thằng hộ pháp sướng quá vỗ tay:
“Hoan hô, nhất trí với cấp trên”.
Thằng học giả cũng ph́ cười, bao nhiêu tức giận x́ ra hết. Riêng ông toán trưởng, tâm tư lúc này dồn hết vào việc cắt cơn hen, hơi sức đâu bới chuyện, cuộc họp thế là vui vẻ giải tán.
Sáng hôm sau, tôi yên chí được nghỉ thêm một ngày nữa v́ ông toán trưởng tối qua lên cơn hen thế, ḅ dậy sao được. Vậy mà không, mới mờ đất tiếng c̣i của ông đă lại rúc lên, tàn nhẫn đánh vào hy vọng nghỉ ngơi của bọn tôi. Thằng học giả nằm trên vơng, tḥ đầu ra càu nhàu:
“Cái lăo này, người lăo đúc bằng bêtông cốt sắt hẳn”.
Thằng hộ pháp mới thức giấc cũng lên tiếng:
“Tao đang nằm mơ thấy con vợ thằng xă đội chui vào vơng tao, trời đất ơi, tao sắp sửa nhốt “con quỷ sứ” vào “cái địa ngục” th́ lăo thổi c̣i phá đám, tiếc ơi là tiếc...”
Tôi ph́ cười:
“Như thế là may cho mày lắm đó”.
Thằng hộ pháp trợn mắt:.
“May là may làm sao, phá giấc mộng vàng của người ta”.
“Nếu không thổi c̣i, cứ để hai đứa quần thảo nhau trên vơng nhỡ đứt dây dám găy cổ “con quỷ sứ” của mày lắm”.
Thằng hộ pháp cười h́. h́, nhảy xuống vơng, lom khom t́m giầy. Tội nghiệp nó, năng lượng thừa chẳng biết đổ đi đâu đến nỗi ngay nghỉ trưa ngoài rừng nó cũng chẳng nghỉ, h́ hụp một ḿnh khiêng đá lăn xuống vực cho đất lở ầm ầm để vỗ tay cười. Tính nết nó hồn nhiên và trẻ con nhử thế. Có lần tôi nghe thằng học giả mắng nó: “Sao lúc nào tao cũng thấy mày nhăn răng ra cười thế. Sống như tù thế này, mày thích lắm hả? “. Thằng hộ pháp không những không tự ái mà c̣n hềnh hệch cái miệng: “Nạc quan là niều thuốc bổ nghe chửa? Nhăn nhó đăm chiêu như mày có ngày chết sớm”. Có lẽ bởi thế nó khỏe như một con trâu rừng chăng? Một nhà tạc tượng bắt gặp nó tắm truồng ngoài suối hẳn là phải ngẩn người thán phục và thèm thuồng cái cân đối, rắn chắc trong những cơ bắp của nó.
C̣n thằng học giả cứ trầm trồ:
“Tiếc quá, tao tiếc cái thân h́nh lực sĩ của thằng hộ pháp quá. Bọn đạo diễn điện ảnh nh́n thấy nó là vồ ngay. Ấy thế mà cứ cái kiểu làm việc “mặt trời không lặn” này chỉ vài ba năm nữa là nó thân tàn ma dại. Tao mà có cái thân h́nh như nó, tao chia tay ông toán trưởng liền”. Tôi hỏi: “Màøy sẽ làm ǵ? “ Nó ph́ cười: “Làm thằng đĩù đực chuyên hầu hạ các phu nhân của các ông lớn quanh năm sách cặp đi nước ngoài”. Tôi bảo nó phải từ bỏ ngay cái cách nghĩ xấu về mấy ông to đó đi họ toàn là những người được trui rèn trong đấu tranh. Nó cười sằng sặc chửi tôi quanh năm rúc rừng không biết thế nào là cuộc đời “đen như cứt chó”, rồi nó lại vỗ vai tôi gật gù: “Cũng được, thôi cũng được, mày cứ ngu thế này, cứ sốơng nơi hoang dă thế này đỡ phải nh́n thấy mặt trái cuéc (r) êi că khi l¹i hay kia (r) Êy” Tôi đoán thằng họe giả phải có nỗi đau nào ghê gớm lắm nên thỉnh thoảng cứ nổi cơn dở hơi như thế. Chao ôi, cái “xă hội” của tôi nơi hoang dă này chỉ có bốn thằng đực rựa và một ông lăo hết hơi mà cũng phức tạp, rắc rối đến thế, thử hỏi xuống thành phố người đông như kiến cỏ, chen vai thích cánh nhau th́ c̣n loạn xạ đến đâu. Thôi, thà vất vả cực nhọc nhưng được sống với nắng rừng gió núi như thế này lại chả hơn ư? Tôi sung sướng hít một hơi khí mát lạnh căng đầy lồng ngực rồi thở ra thành tiếng hú dài. Những vách đá trắng im ĺm như những bức tường thành khổng lồ vọng lại: “oa... oa... oa...” làm tôi càng hứng chí.
“Mày phát rồ đấy hả?”
Thằng học giả quát lên rồi bỗng nó trợn mắt nh́n thằng hộ pháp lễ mễ vác tới một tảng đá:.
“Ḱa lại thêm một thằng phát điên”.
Thằng hộ pháp không trả lời, h́ hục đẩy tảng đá tới mép vực “Một, hai... ba này...” nó bám chặt vào sợi dây leo ḷng tḥng, gồng cứng người lại rồi dùng cả hai chân đạp cho tảng đá lăn ầm ầm xuống dưới khe sâu.


Bảy


Cái ngày đầu tiên chúng tôi đi men theo vách đá thật là vất vả, nguy hiểm. Đường đi cực kỳ khó khăn nên ông toán trưởng hạ lệnh “nhổ trại”, tất cả phải khoác theo đồ đoàn, vừa đi vừa đo tuyến, tối đâu ngủ đó, sáng sau đi tiếp. The álà thằng cấp dưỡng không c̣n an nhàn nằm chơi trong lúc chúng tôi vất vả như trước nữa, nó cũng phải bó gọn nồi niêu xoong chảo khoác lên vai và ḅ men vách đá. Không rơ ông toán trưởng nhặt được nó từ cái xó nào mà tinh thần nó bạc nhược đến thế. Thằng hộ pháp đă phải chặt một cây làm tay vịn chỗ vách đá phẳng ĺ không nơi bấu víu, mà nó vẫn sợ không dám bước qua. Nó nh́n xuống chiều sâu hun hút dưới đó có một con sông trông chỉ nhỏ bằng một eon rắn đang vặn ḿnh, run bần bật bước thử vài bước rồi lùi lại:
“ối giời ơi hăi lắm, tao chịu thôi, trượt chân th́ tan xác.”
Thằng hộ pháp quát to:
“Đừng có nh́n xuống dưới đó, nh́n vào tao đây này...”
Nó thoăn thoắt bước qua đoạn vách đứng làm mẫu cho thằng cấp dưỡng rồi ṿng trở lại: nào, bước đi, thằng của nợ”.
Chao ôi, điệu bộ thằng cấp dưỡng trông mà thương, nó ngồi thụp xuống, cố không nh́n xuống vực sâu, nhưng ma ám sao đó, nó cứ he hé mắt nh́n cái con rắn đỏ ngầu đang cuộn dưới đó. Cậu cả này là con cầu tự, gia đ́nh họ xa của ông toán trưởng. Hơn hai chục tuổi đầu, cậu c̣n chưa vượt qua lớp bảy phổ thông, c̣n thích chơi thả diều, đánh khăng với đám con nít trong làng hơn là vác cuốc theo mẹ ra đồng kiếm ít điểm hợp tác xă. Buổi sáng, mặt trời dọi thẳng vào màn, cậu mới oằn oèo dậy, xuống bếp lục chạn có gói sôi, quả trứng luộc, hoặc cái bánh chưng mẹ để sẵn rồi đến trưa trưa, mẹ đi làm đồng về đă thấy cậu nằm trên giường ngáy kḥ kḥ. ông toán trưởng về thăm bà chị họ, nh́n thấy ông cháu suốt ngày quanh quẩn giữa bốn bức vách, xềm xệp như gái đẻ, mới lắc đầu:
“Thằng này rồi hỏng. Cứ rúc xó buồng thế kia bao giờ mới thành người. Thanh niên bây giờ nguời ta chịu khó phấn đấu rèn luyện cả, có ai bám váy mẹ măi như nó”.
Cái tiền đồ ông vẽ ra cho cậu con cầu tự huy hoàng quá khiến bà mẹ bấm bụng giao nó cho ông đưa nó lên đường xây dựng sự nghiệp. Trong bọn tôi, nó là thằng vô tích sự nhất, cầm dao phát cây không chặt, leo trèo trên tuyến th́ run bần bật, thôi xếp nó vào chân nấu ăn, ưu tiên cháu ông toán trưởng. Nhưng chao ôi, có lẽ cả đời cậu cả chưa mó vào rá gạo, bởi vậy bữa đầu cậu nấu cơm thành cháo, bữa sau được rút kinh nghiệm cậu nấu thành gạo rang, làm thịt vịt không đủ kiên nhẫn nhổ sạch lông, cậu đem đặt nghiến lên bếp thui. ông toán trưởng ra sức nhồi nhét vào đầu cậu đủ mọi lời hay ư đẹp nhưng vào tai này nó ra tai kia, thỉnh thoảng cậu vẫn ngủ quên trễ cả giờ nấu ăn, hoặc đôi khi nửa đêm nhớ mẹ, cậu vẫn thút thít khóc, măi rồi ông toán trưởng cũng chán, ông mặc cậu, thôi không c̣n dậy dỗ bảo ban như buổi đầu nữa. Chỉ có một điều tôi thấy lạ là khổ cực đến đâu, cấm có bao giờ cậu hé răng đ̣i về với mẹ. Có lúc nh́n thấy nó lập cập hai tay xách thùng nước từ dưới suối lên, cái thân h́nh c̣m cơi của nó eứ lăm le đổ nghiêng xuống đất, thằng hộ pháp xui nó:
“Tao như mày chuồn bố nó về với mẹ. Người ngợm như cây sậy thế kia không theo nổi được bọn tao đâu.”
Thằng học giả cười cợt:
“Nhưng nó là cây sậy biết nghĩ. Chúng mày đừng xui dại, bàn lùi. Nó quyết tâm phấn đấu đấy. Cố lên con, mai kia thay thế ông toán trưởng lănh đạo bọn tao”.
Chao ôi, thật chẳng ngờ cái thằng lẻo khỏeo, xanh rớt như con sâu đo ấy lại hung dữ tllế. Nó quẳng ngay thùng nước xuống chân thằng học giả rồi eứ thế xông đến đấm tới tấp. Thằng kia gồng cứng khuỳnh hai tay, ưỡn ngực, xuống tấn cười ha hả:
“Đấm đi, đấm nữa đi con, tao cho mày đấm găy tay thôi.”
Thằng hộ pháp phải xông vào, giằng ra, quẳng mỗi đứa đi mỗi phía. Măi sau này thằng cấp dưỡng tỉ tê tâm sự, tôi mới hiểu thằng học giả đă nói oan cho nó, nó không trốn về, cắn răng chịu đựng chẳng qua nó thương mẹ, không muốn bà vở mộng v́ nó mà thôi. Ấy thế rồi con người ta kể cũng lạ, thằng cấp dưỡng hóa ra rất dai sức, qua vài năm sống giữa vùng lam sơn chướng khí, nó chẳng đau ốm ǵ như người ta tưởng, thịt da tuy không nảy nở nhưng săn chắc, cái vẻ cô hồn trên gương mặt đă tiêu đi, duy chỉ c̣n cái bệnh lười và nhát sợ là hai thứ bệnh kinh niên có lẽ cậu con cầu tự chẳng bao giờ chữa được. Ḅ lê ḅ lết măi rồi thằng cấp dưỡng cũng vượt qua được đoạn chênh vênh nhất của vách đá. Thằng hộ pháp cười hềnh hệch:
“Mày thử sờ lên cổ coi hai ḥn dái có thọt lên đó không?”
Thằng học giả đi sau cũng đang men vách đà lần tới, miệng lẩm bẩm: “tồn tại quyệt định ư thức con người, tồn tại...” Bỗng nhiên thằng cấp dưỡng rú lên, nhắm nghiền mắt lại. Tôi chỉ thoáng thấy thân h́nh thằng học giả đâỗ nghiêng ra phía ngoài, lộn đi mấy ṿng rồi treo lơ lửng trong khoảng không, dăy duạ đôâi chân một cách tuyệt vọng. Thằng hộ pháp vội hét lên:
“Bám chắc, bám chắc, đừng có dăy, đứt dây leo th́ chết!”
Chao ôi, tôi cũng đă trải qua bao gian nan nguy hiểm mà chưa lúc nào dựng tóc gáy lên như thế. Bên dưới chiều sâu hun hút kia con sông vẫn vặn ḿnh như con rắn há miệng sẵn sàng đớp lấy thân xác thằng học giả lúc này nom nhỏ xíu giữa trời đất.
Ôâng toán trưởng chẳng giữ được vẻ lầm ĺ, lạnh lùng thường ngày nữa, tai nạn lao động chết người đang đe dọa, bao thành tích của ông sẽ tan vỡ như cái thân xác đang treo đu đưa kia một khi nó rơi xuống. Có lẽ cái giờ phút sung sướng nhất trong ngày của ông là lúc ngồi bên máy VTĐ báo về Ban chỉ huy bao nhiêu mét đường đă thăm ḍ được, bao nhiêu người tập thể dục buổi sáng, bao nhiêu người phát biểu trong buổi học chính trị... Như một người bỏ ống, từng hạt, từng hạt thành tích ông gom suốt một năm để rồi mai kia ông sẽ nhận lại chúng dưới dạng những lời ngợi khen của cấp trên. Vậy mà than ôi, nước lă sẽ ra sông hết, củi kiếm bao năm sẽ bốc cháy chẳng tới một giờ.
Thằng trí thức dở người kia định giết ông bằng cái chết của chính nó. Ông giận sôi lên, quay lui, quay tới, quưnh quáng la hét làm bọn tôi cứ ngẩn người chẳng hiểu ông ra lệnh ǵ? Thằng hộ pháp đă đặt ba lô xuống. tháo máy vô tuyến điện sau lưng giao cho thằng cấp dưỡng rồi như một con mối ḅ trên tường, nó bám theo những chỗ mấp mô của vách đá nhích dần tới chỗ tùm búi dây leo phía trên đầu thằng họe giả. Ngực tôi bỗng đau thắt lại lo sợ, bây giờ thêm một thằng nữa tính mạng treo trên đầu sợi tóc, chỉ cần một tảng đá nơi những sợi dây leo bấu vào kia lở ra, cả hai sẽ thành đống thịt vụn dưới vực sâu. Thằng hộ pháp có hiểu điều ấy không mà nó dám liều ḿnh thế? Tôi bỗng ứa nước mắt thương chúng nó. Một thằng chứ nghĩa đầy đầu và một thằng có thân h́nh lực sĩ đang gắn kết lại với nhau đu đưa trong cơi chết.
“Bám chặt, bám chặt...”
Ôâng toán trưởng vẫn la hét một cách vô ích. Lúc này ngoài hai đứa ra chẳng c̣n ai cứu nổi chúng nó. Giá như ông cứ im lặng như tôi hoặc khiếp sợ úp mặt vào hai bàn tay như thằng cấp dưỡng c̣n hơn.
“Im mồm đi, tốt hơn hết ông quỳ xuống vái lạy trời phật phù hộ chúng nó”.
Tôi quát lên và bước tới làm ông thu người lại. Ông hiểu lầm, không, không bao giờ tôi có ư định đánh vào bộï mặt đang méo xệch v́ sợ hăi và ngỡ ngàng kia. Tôi chỉ nắm lấy cổ áo ông, lôi mạnh:
“Quỳ xuống, quỳ xuống đi, quỳ xuống cho tới lúc hai đứa hoặc là tan xác hoặc là trèo lên thoát được”.
Không hiểu do vẻ mặt hung dữ hay sức mạnh đôi tay tôi ông toán trưởng khuỵu dần hai đầu gối xuống, miệng lắp bắp những ǵ chẳng rơ. Và rồi khi ông nước nh́n bầu trời lúc này bỗng cao lên và xanh vời vợi bằng đôi mắt mở lớn và ngầu đục, tôi quay lưng, hất cái ba lô xuống, bám theo vách đá lần tới ehỗ tùm búi dây leo. Lúc này thằng hộ pháp đă t́m được một hốc đá bám chắc hai tay, buông thơng đôi chân cho thằng học giả bám lấy. Bất giác tôi nh́n xuống phía dưới. Chiều sâu hun hút của vực thẳm làm tôi hoa mắt. Không hiểu sao lúc này tôi lại nhớ tới câu nói của thằng học giả đêm hôm nào về cái lỗ đen trên vũ trụ và cái hố thẳm trong con người. Tôi nhắm mắt, cố không nh́n vực sâu bên dưới kia nhưng lại cảm thấy nó rất rơ ở bên trong tôi. Chẳng lẽ lại như vậy, chẳng lẽ con người lại sâu thẳm ở bên trong một chiều sâu chóng mặt như thế kia ư? Dưới đó c̣n những cái ǵ thế? Tôi phải ghi nhớ điều này mai kia nếu thằng học giả sống sót, tôi sẽ hỏi nó. Tuy nhiên, liệu cái con mọt sách ấy có trả lời được không? C̣n lúc này tôi mở mắt ra và nh́n thấy ông toán trưởng h́nh như vẫn c̣n quỳ.


Tám


Hơn ai hết, ông toán trưởng hiểu rất rơ rằng tất cả chúng tôi đang bỏ công bỏ sức làm một việt vô ích. Nhận lănh một nhiệm vụ vô cùng quan trọng là thăm ḍ khảo sát một con đường có tầm cỡ quốc gia, càng đi hy vọng của ông càng vơi hụt cho đến khi vấp phải dăyÏ vách đá kia, ông hoàn toàn thết vọng. Tính bất khả của phương án tuyến đă quá rơ ràng nhưng chẳng hiểu sao người ta vẫn không chấp nhận cho ông bỏ cuộc. “Trong bất kỳ t́nh huống nào, nhiệm vụ của các dông chí vẫn là tiếp tục thăm ḍ cho hết tuyến đường...”Những bức điện như thế, liên tiếp nhắc lại nhiệm vụ ông đă được trao, không có ǵ thay đổi như một người linh khi nghe khẩu lệnh “bước tới, bước...” mặc dù trước mặt là vực sâu hay lửa cháy, ông vẫn cứ phải bước tới bước tới.
Nhưng để làm ǵ kia chứ khi biết trước chẳng để làm cái ǵ? Sự phẫn nộ đôi lúc cũng trồi lên nhưng lập tức bị đè bẹp bởi ư thức tổ chức và kỷ luật, sự phục tùng cấp trên một cách tuyệt đối. Ông đă nổi giận một cách giả tạo với thằng học giả vậy thôi, thâm tâm, ông thừa biết ư kiến của nó là đúng, và cũng là ư kiến của ông. Nhưng biết làm sao, cao hơn hết cả vẫn là kỷ cương, rường mồi, ông không dằn mặt ngay thằng ấy c̣n ǵ là tổ chức. Nó có thể phê b́nh ông thiếu gần gũi anh em, gia trưởng, ít hoà ḿnh với quần chúng, cái đó được, nhưng nó dám bác bỏ cả một con đường, chê cấp trên mù quáng th́ phải triệt ngay cái thói hỗn xược, coi khinh tổ chức đó đi. Bởi vậy tuy trong bụng nghĩ khác, ngoài mặt ông vẫn ra sức làm bọn tôi tin rằng con đường vẫn tốt, dấy vách đá kia chẳng là cái ǵ, sau này người ta sẽ khoét nó theo kiểu hàm ếch, và như thế nó lại trở nên độc đáo kia đấy, người ta sẽ tổ chức cho khách du lịch tới tham quan, rồi th́ ở đây một thành phố nghỉ mát sẽ mọc lên, c̣n chỗ kia, có lẽ người ta sẽ xây dựng một trạm truyền h́nh nhận tín hiệu từ vệ tinh... Cứ như thế, ư nghĩa ông cấp cho công việc của chúng tôi, những người đi đầu, khai sơn phá thạch, cứ mỗi ngày mỗi lớn tới mức nếu như trong vụï tai nạn ở vách đá hai thằng kia có chết th́ cũng là hy sinh cao đẹp, là trả giá cần thiết cho con đường mai sau.
Vậy nhưng hai thằng trời đánh không chết đó lại không chịu tan xác v́ một vinh quang như thế. Hoặc chúng biết thừa miệng lưỡi ông toán trưởng, hoặc chúng quá coi trọng mạng sống, trong buổi trưa kinh hoàng đó thằng hộ pháp đă để thằng học giả bám chặt cổ chân như hai con mối cắn đuôi nhau, rồi vận hết sức lực, nó cong người kéo thằng học giả nhích dần, nhích dần cho tới khi hai đứa đặt được chân vào hốc đá. Tôi hét toáng lên: “Chúng mày ơi, không chết chứ? “ Thằng hộ pháp thở hồng hộc: “Chết cái nỗ đít tao ấy”. C̣n thằng học giả th́ cứ luôn mồm: “Từ nay tao gọi mày bằng bố, từ nay tao gọi mày bằng bố...” Thằng cấp dưỡng lôi ngay trong ba lô ra hộp sữa, cái thứ dự trữù chiến lược ông toán trưởng chỉ cho phép dùng trong trường hợp có đứa nào ốm sắp chết: “Uống đi, hai thằng uống đi, tội đâu tao chịu.”
Lần ṃ suốt ba ngày, chúng tôi mới ra khỏi dăy vách đá quần áo rách tả tơi, mặt mày hom hem, nhem nhuốc. Quay trở lại nh́n cái vùng quái thạch ấy, tôi thở hắt ra, bảo thằng học giả:
“ Thôi thế là thoát. Cũng may không thằng nào chết.”
Nó cười cay đắng:
“Giá chết cho một thành phố mọc lên ở đây th́ cũng đáng chết.”
Ôâng toán trưởng đứng cạnh nó, có lẽ thấy cần phải lên tinh thần cho bọn tôi, ông bảo:
“Các cậu vẫn chưa tin tưởng hả? Nhất định con đường sẽ mở qua đây, nhất định sẽ mọc lên một thành phố và nếu cậu nào hi sinh, rất có thể người ta sẽ dựng bia lưu niệm.”
“Nếu vậy xin thủ trưởng cho khắc lên ḍng chữ: nơi đây một con người đă chết cho một vinh quang vô ích”.
“Cậu nói cái ǵ thế?”
“Nói ǵ th́ thủ trưởng đă nghe cả rồi đấy”.
“Phản động, cậu là thằng phản động, tôi sẽ điện về Ban chỉ huy cho người ta gô cổ cậu lại đưa đi cải tạo”.
Ông toán trưởng gào lên, lạy trời ông đừng có lên cơn hen, chụp lên đầu thằng học giả đủ các thứ mũ lớn mũ nhỏ mà vẫn chẳng làm được nó sợ. Nó chỉ cười nhạt. Lần ṃ suốt ba ngày, chúng tôi mới ra khỏi dăy vách đá quần áo rách tả tơi, mặt mày hom hem, nhem nhuốc. Quay trở lại nh́n cái vùng quái thạch ấy, tôi thở hắt ra, bảo thằng họe giả:
“ Thôi thế là thoát. Cũng may không thằng nào chễt.”
Nó cười cay đắng:
“Giá chết cho một thành phố mọc lên ở đây th́ cũng đáng chết.
Ôâng toán trưởng đứng cạnh nó, có lẽ thấy cần phải lên tinh thần cho bọn tôi, ông bảo:
“Các cậu vẫn chưa tin tưởng hả? Nhất định con đường sẽ mở qua đây, nhất định sẽ mọc lên một thành phố và nếu cậu nào hi sinh, rất có thể người ta sẽ dựng bia lưu niệm.”
“Nếu vậy xin thủ trưởng cho khắc lên ḍng chữ: nơi đây một con người đă chết cho một vinh quang vô ích”.
“Cậu nói cái ǵ thế?”
“Nói ǵ th́ thủ trưởng đă nghe cả rồi đấy”.
“Phản động, cậu là thằng phản động, tôi sẽ điện về Ban chỉ huy cho người ta gô cổ cậu lại đưa đi cải tạo”.
Ôâng toán trưởng gào lên, lạy trời ông đừng có lên cơn hen, chụp lên đầu thằng họe giả đủ các thứ mũ lớn mũ nhỏ mà vẫn chẳng làm được nó sợ. Nó chỉ cười nhạt:
“Thưa thủ trưởng, tôi biết cái thân phận tôi là con cái nhà tư sản bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng được đi cải tạo. Nhưng thưa với đồng chí, sống như thế này c̣n khổ hơn cả ở trại tập trung nưa kia”.
Tôi vội vàng bịt mồm nó lại, những lời lẽ kiểu đó bay về Ban chỉ huy th́ thật chẳng hay ho ǵ cho nó, mặc dầu tôi thừa biết chẳng đời nào ông toán trưởng dám báo cáo chuyện đó khi cái quỹ “thành tích” ông gom được từ bọntôi đă khá khá. Thằng cấp dưỡng đưa đến một tin thiết thực làm tan luôn cuộc tranh căi:
“Báo cáo thủ trưởng, gạo chỉ c̣n đủ ăn ba ngày nữa thô ỉ “.
Ông toán trưởng giật ḿnh:
“Sao lại ba? Tôi đă tính toán c̣n bảy ngày nữa kia mà?”
Thằng cấp dương găi gáy:
“Báo cáo, tại mấy hôm vượt vách đá vất vả quá anh em đề nghị cho ăn tăng tiêu chuẩn...”
Ông toán trưởng cảm thấy như bị người ta giật đi một chút quyền lực. Đến lượt thằng cấp dưỡng được nhảy theo điệu nhạc về ư thức tổ chức kỷ luật, tinh thần khắc phục khó khăn, ư chí con người phải luôn luôn chiến thắng các đ̣i hỏi bản nàng vân vân... đến nỗi tới lúc nấu ăn, mặt nó c̣n hầm hầm làm thằng hộ pháp đi kiếm nước về phải ngạc nhiên:
“ Có chuyện ǵ thế?”
“Thủ trưởng cái đéo ǵ coi quân lính như kẻ thù, động một tư lên giọng mạt sát”.
Thằng hộ pháp nghe thủng câu chuyện, tức ḿnh múc ngay thêm mấy bát gạo đổ nồi. Bọn tôi cứ lăn ra cười, chả ai thèm can. Thằng học giả c̣n xúi thêm:
“Ăn mẹ nó hết đi, chết đói cả lũ giữa rừng cho xong chuyện”.
Nồi cơm hôm đó phè lên có ngọn bốn thằng ăùn như rồng cuốn chẳng mấy chốc hết sạch. Ông toán trưởng liếc thấy, nhưng cái vẻ bất cần đời của cả bọn tôi h́nh như làm ông chờn, chỉ cúi xuống ăn lặng lẽ. Tuy nhiên, tôi nghĩ ông đang nghĩ một biện pháp trừng phạt nào đó chứ chẳng chịu lép Tôi hôm đó tôi lại thấy ông ngồi loay hoay rất lâu trướctấm bản đồ trong lúc bọn tôi lại đốt một đống lửa ngồi tán gẫu. Khác với mọi tối, thằng cấp dưỡng chỉ ngoắc mồm ra nghe, đêm nay dường như điệu nhạc ban chiều eủa ông toán trưởng vẫn c̣n chói bên tai nên nó oang oang kể tội ông bác họ:
“Có lần sau tết tao với ông ấy đi tắt rừng về Ban chỉ huy. Tao đi trước khoác ba lô, ông ấy đi sau ṭng teng cái sắc cốt. Đi măi, đi măi mệt bở hơi tai, bụng đói meo mới tới đỉnh đèo, ông mới cho ngồi nghỉ và dặn chớ đi đâu, chờ ông ấy đi ỉa. Thếlà tao cứ ngồi chờ, chờ măi. Quái, cái ông này “ngũ cốc luân hồi” ǵ mà lâu thế? Hay ông ấy cẩn thận, leo măi lên cao nên bị rắn đớp rồi cũng nên. Tao hoảng quá mới để ba lô lại, lần theo lối ông ấy đă đi. Tao eứ trèo, trèo măi tới hốc đá dưới lùm cây. Chúng mày có biết tao thấy ông ấy đang làm ǵ không?”
Thằng hộ pháp nhanh nhầu:
“Rặn ỉa chứ c̣n làm ǵ. Chắc táo quá phải không??
Thằng cấp dưỡng lắc đầu:
“Không phải, tao nh́n thấy ông ấy đang... ăn bánh chưng chúng mày ạ. Thế có đau cho tao không? Thế mà cứ leo lẻo trách tao chẳng mang cái ǵ đi ăn đường, đói đành chịu”.
Giọng nó bỗng nghẹn nghẹn tắc lại không nói được nữa. Tôi phải giục:
“Rồi sao nữa?”
“Lúc đó tao ngượng cả cho ông lẫn tao. Tao đứng im, nín thở rồi lặng lẽ quay về chỗ đề ba lô làm như ḿnh van ăăđang ngồi chờ. Lát sau, ông ấy quay xuống mặt mũi tươi tỉnh, vui vẻ động viên “Cố gắng khắc phục khó khăn. đi mau về đơn vị kÏịp báo cấp dưỡng nấu cơm”. Mẹ kiếp, từ đóbao nhiêu ḷng kính trọng tao giành cho ông ấy, bao nhiêu lời hay ư đẹp ông ấy vẫn rót vào tai, tao cho nó bay hết theo gió rừng. Bữa nay tao mới nói thật với chúng mày, tao không bỏ về là v́ tao không muốn mẹ tao vỡ mộng về tao, chứ thực r a...”
Một hồi c̣i toét lên cắt ngang câu chuyện. Lâu rồi kể từ hôm vấp phải vách đá, cái c̣i nằm chết trong túi ông toán trưởng, giờ nó chói bên tai khiến bọn tôi thằng nào cũng ngỡ ngàng. Có chuyện ǵ ông bắt chúng tôi họp bất thường thế, lời kể của thằng cấp dưỡng đă theo gió thoảng đến tai ông, hay ông mới nhận điện Ban chỉ huy cho phép bỏ dở tuyến thăm ḍ, quay trở về?.
Ông ngồi xếp bằng tṛn dưới một ṿm cây, ngọn đèn băo soi rơ tấm bản đồ ông để trước mặt. Chờ cho cả bốn thằng bọn tôi yên chỗ, ông mới cao giọng:
“Tối nay ta thảo luận về lương thực. Tôi đâ đo trên bản đồ với tốc độ hiện nay, bảy ngày nữa ta sẽ tới bản Mù U, ở đó có thể mua được gạo, nhưng theo báo cáo của đồng chí cấp dưỡng chúng ta chỉ c̣n có ba ngày gạo nữa thôi. Vậy phát huy trí tuệ tập thể, các đồng chí hiến kế, đề xuất ư kiến giải quyết khó khăn”..
Chúng tôi im lặng nh́n nhau, nghe rơ cả tiếng nổ lép bép của đống lửa thằng hộ pháp đốt lên đuổi muỗi. Tôi lẩn mẩn nhổ sợi râu cầm, thằng học giả lẩm bẩm câu ǵ đó, thằng cấp dưỡng che mồm ngáp, c̣n thằng hộ pháp rơ ràng là không định phát biểu, nó đang chăm chú đẽo một chiếc vỏ cắùm dao thay chiếc vẫn đeo ṭng teng bên sườn đă vỡ v́ va vào đá. Cặp mắt ông toán trưởng giương lên trong khoảng không lờ đờ, mệt mỏi làm tôi thấy chợt thương.
Thế nhưng đào đâu ra kế ǵ để có thể hiến cho ông được. Giữa rừng hoang núi vắng toàn gai góc và đá trắng nàykiếm đâu ra cái ǵ bỏ miệng nuôi sống được cả năm con người.
“Có ư kiến đi, các đồng chí có ư kiến đi”.
Giọng ông thảng thốt giục giă, rơi vào khoảng không như những tàn lửa đang tóe lên biến mất vào đêm rừng. Thằng cấp dưỡng cúi mặt xuống như chính nó có lỗi trong việc thiếu gạo này. Cái im ĺm như hóa đá của bọn tôi làm ông toán trưởng nổi cáu:
“Không ai có ư kiến phải không? Không ai có ư kiến th́ ư kiến của tôi là từ mai, bữa sáng ta ăn cơm để bảo đảm sức khỏe sản xuất c̣n chiều về ta chỉ ăn bữa cháo...”
Cái lư ông đưa ra quá xác đáng khiến cả bốn cái miệng bọn tôi không căi nổi, chỉ riêng có cái dạ dày là lên tiếng. Thằng hộ pháp làu bàu trước tiên:
“Buổi chiều đi làm vêà rỗng ruột lại chỉ ăn có bát cháo th́ b ố a i chịu được. Thằng học giả đă thôi lầm bầm, nó thở dài nẫu cả ruột:
“Không có cơm ăêùn để tái sản xuất sức lao động th́ làm sao cầm nổi con dao phát cây”.
Tuy nhiên, tất cả những lời lẽ kiểu đó đều chỉ là kêu ca phàn nàn thôi chứ chẳng phải hiến kế, đề xuất biện pháp giải quyết khó khăn, bởi vậy quyết định của ông toán trưởng coi như được thông qua và ông chỉ c̣n thêm vài lời động viên tinh thần. Trước khi giải tán, ông phổ biến lệnh của Ban chỉ huy mới nhận được, bắt đầu từ mai, khẩu hiệu dán mũ sẽ thay đổi, thay v́ phải chiếm lĩnh những đỉnh cao trong sản xuất, từ mai chúng tôi chỉ có một đỉnh cao cụ thể: đỉnh núi Hua Ca, nơi con đường tương lai phải đến. Tuy nhiên chẳng đứa nào trong bọn tôi nhằm tới cái đỉnh núi Hua Ca xa xôi ấy, mà chỉ chăm chăm vào mục tiêu gần: cái bản Mù U nào đó trên bản đồ, ở đó có thể mua được gạo thịt và được nh́n thấy con người, nhất là những cô gái mà đă từ lâu chúng tôi chỉ được thấy trong tưởng tượng vào những đêm khó ngủ.


Chín


Hàng ngày đi phát cây, thằng hộ pháp thỉnh thoảng lại trèo lên ngọn thật cao phóng tầm mắt về phía xa mờ cố t́m những dấu hiệu đầu tiên của cái bản Mù U ấy. Những lúc đó, bọn tôi xúm lại dưới gốc, há mồm, ngước mắt lên chờ đợi.
“Thấy chưa? Thấy ǵ chưa?”
Thằng hộ pháp nh́n rách cả mắt lại bị thằng học giả cứ hỏi cuống lên, nó phát bực: “Thấy cái nỗ đít, nàng bản đâu ra, rặt những núi với rừng. “ Mọi ngày đi làm về, thường thường nó hát nghêu ngao dăm câu đầu voi tai chuột, từ hôm buổi chiều chỉ có bữa cháo, nó quên hết mọi bài hát trên đời, nuốt xong ba bát cháo, mỗi ngày mỗi loăng, nó vứt bát nằm ngửa ra chẳng nói chẳng rằng. Thằng học giả chịu đói giỏi hơn, h́nh như nó ăn chữ nghĩa thay cơm, chưa tối nó đă vác củi đốt đống lửa thật sáng rồi lôi ra cuốn sách dày cả gang tay cặm cụi đọc, đọc chán rồi lấy giấy bút ra viết chẳng biết nó viết lách những ǵ chỉ thấy miệng nó lầm bầm, lầm bầm làm cho thằng cấp dưỡng ngồi ở xa lại tưởng nó nhai gạo sống, tôi phải can: “Không phải đâu. Nó nhai chữ đấy”, thằng hộ pháp đang vuốt bụng lép kẹp cũng phải bật cười: “Mẹ kiếp, có nhai cả đấu chữ cũng chả bằng có bát cơm nóng. “ Nói rồi nó đứng dậy, đi tới chỗ thằng học giả:
“Sách ǵ đọc lên anh em nghe coi có quên được cái đói không nào?”
Thằng học giả trợn tṛn cặp mắt vốn đă trơn lên của nó:
“Chúng mày muốn nghe thật không?”
“Mày khinh tao óc bă đậu không nghe được sách của mày hả? Đọc đi, đọc ngay cái trang mày đang giở ra kia ḱa.”
Thằng học giả nhếch miệng cười rồi hắng giọng đọc một hơi, miệng dẻo quẹo. Tôi thấy thằng hộ pháp và thằng cấp dưỡng cứ đực mặt ra, c̣n tôi th́ ù cả hai tai như đang nghe người ngoại quốc nói chuyện. Tuy nhiên đứa nào đứa ấy làm ra vẻ lắng tai chăm chú lắm, thằng hộ pháp lại c̣n ra vẻ ta đây hiểu rơ, thỉnh thoảng lại hỏi cắt ngang:
“Duy tâm nạc quan là mấy thằng thày bói, thày cúng phải không? Ai mà chẳng biết.”
Thằng học giả phải đặt sách xuống sửa thằng hộ pháp nói cho đúng: duy tâm chủ quan chứ không phải lạc quan.
Thằng hộ pháp cứ gạt đi:
“ôi già, đại khái cũng thế cả. Mày giỏi mày giảng thử bọn tao nghe...”
Chao ôi, những lời nó giảng lại rắc rối tối mù c̣n hơn cả điều nó đọc trong sách. Tôi nghe măi sốt ruột, chịu không nổi phải gắt lên:
“Mày giảng thế, đến giáo sư đại học cũng chẳng hiểu huống hồ bọn tao.”
Thằng hộ pháp hùa ngay theo:
“Thôi vứt mẹ nó sách đi, kiếm cái ǵ bỏ bụng lại chả hơn cứ ngồøi nghe nó nư nuận suông ư?”
Thằng cấp dưỡng giật ḿnh vội giao hẹn trước:
“ T́m đâu t́m chớ có động vào ba lô thực phẩm. Tao đă ghi sổ đủ cả rồi, mất ǵ cứ chúng mày”.
Thằng học giả gói kỹ cuốn sách, lấy sợi dây buộc thật chặt theo thói quen rồi mới th́ thào vào tai tôi:
“Tao biết chỗ này có cái ăn.”
“ Ở đâu?”
“Trong ba lô ông toán trưởng chứ đâu. Này, có cả thịt hộp nữa, mày tin không?”
Tất nhiên là tôi tin, bây giờ có chuyện ǵ mà ông không làm được, tôi đă hiểu ông khá rơ, nhất là trong chuyến đi này.
“Vậy đúng hôm trước mày lấy trộm ḿ chính của ông ấy rồi “.
Thằng học giả cười nhạt:
“Tao chỉ lấy lại cái ông ấy lấy của bọn ta thôi. Mày có định giúp tao một tay “thó” hộp thịt không?”
“Chữù nghĩa đầy một bụngnhư mày cũng đi ăn cắp vặt hả?”
“ôi nhà đạo đức giả...”
Nó thốt lên the árồi giảng giải cho tôi nghe cái lư thuyết ““Ăn cắp cái bị ăn cắp tức là không phải ăn cắp”. Tôi chờ nó nói chán chê mới thủng thẳng:
“Tao thấy ông toán trưởng nói cũng có phần đúng, cái bọn trí thức chúng mày không đáng cục cứt”.
Nó không căi lại chỉ nhe răng ra cười:
“Đúng đấy, mày nói đúng đấy, ở cái xó rừng này th́ công cũng như quạ cả thôi”.
“Vậy sao mày không xuống thành phố ở cho có giá?”
Thật lạ, tôi chỉ nói vậy mà mặt nó nhăn lại như bị ong đốt, người run bần bật như thằùng lên cơn sốt rét.
“Mày làm sao? Trúng gió hả?”
Nó gạt tay tôi ra, lững thững bước đi như người mộng du, giọng mê sảng:
“Trời ơi, tôi điên quá, bố ơi, con giết bố rồi, sao lại điên quá không biết...”
Tôi để mặc nó nằm vật bên đống lửa, cời rộng cho cháy to lên, phả hơi nóng vào người nó. Từ lâu tôi đă cảm thấy thằng điên điên khùng khùng này mang nặng một nỗi u uẩn nào đó, hoặc thất t́nh, hoặc gia sản bị tịch thu trong cải tạo tư sản nhưng tôi không thể ngờ nó lại mang tội giết cha, không, chắc không phải đâu, chắc nó lẩm bẩm những điều đă đọc trong sách như mọi khi thôi. Tôi tự an ủi vậy nhưng vẫn bối rối nh́n nó nằm co quắp, mắt nhắm nghiền trong khi từ trên cao vẫn thoang thả rơi những chiếc lá khô đậu trên người nó. Tôi cứ ngồi bó gôl mặc những ư nghĩ nhức nhối trong đầu tàn theo ngọn lửa.
Tôi cúi xuống bế bổng thằng học giả lên đặt vào vơng của nó. Ngủ đi, sáng mai dậy, bóng đêm sẽ tan, cơn điên sẽ hết. Tôi đẩy nhẹ vơng đu đưa cho nó. Gió bỗng nổi lên ầm ầm quét quang đám sương mù quẩn quanh từ chiều mà ngọn lửa xua măi không chịu tan. Thằng hộ pháp đă dậy từ lúc nào, kéo tay tôi th́ thào:
“Thằng học giả sao thế?”
“Trúng gió.”
“Bỏ mẹ, nó mà quỵ th́ mai chỉ c̣n tao và mày vừa phát cây vừa kéo thước...”
“vậy đă sao?”
“Ḅ ra rừng chứ sao? Rồi đến cái thủaa nào mới tới được bản Mù U đong gạo.”
Tôi bật cười về nỗi lo cho cái dạ dày của nó, thảo nào nó không ngủ được phải ḅ dậy, nếu không nó đă đánh một giấc tới sáng.
“Mày có xem bản đồ của lăo toán trưởng không?”
“Có tao xem rồi”
“Xem kỹ không?”
Quái lạ, xưa nay thằng này có bao giờ quan tâm tới bản đồ, bữa nay cái đói làm nó lẩn thẩn giống thằng học giả rồi sao? Tôi trố mắt:
“Tao xem kỹ rồi. Sao mày bỗng đốc chứng quan tâm cả cái đó?”
Thằng hộ pháp đảo mắt nh́n quanh, ghé tai tôi th́ thầm:
“Tao nghi lăo toán trưởng lắm. Có khi trêơn bản đồ đếch có cái bản Mù U ấy đâu, hoặc nếu có th́ cũng c̣n khướt mới tới chứ chả phải như lăo ấy nói đâu. Lăo ấy lừa cho ḿnh yên tâm đi đến đỉnh Hua Ca đấy thôi.”
Tôi bật cười về nỗi lo xa của cái thằng vốn chẳng quen nghĩ ngợi. Tôi nhớ ra tôi có xem bản đồ và có nh́n thấy một cái chấm nhỏ kèm theo hai chứ Mù U, tuy nhiên điều đó cũng chẳng chứng tỏ được chúng tôi chỉ c̣n cách nơi có xă hội con người ấy vài ngày đường như ông toán trưởngdự tính. Làm sao tin được tấm bản đồ chụp từ trên máy bay ấy, ngay đến đăy vách đá dài dằng dặc thế mà nó có “chụp” được đâu. Vậy nhưng giữa mênh mông rừng rậm núi cao này, ngoài nó ra, c̣n biết bám víu vào đâu? Tôi đành phải lên tinh thần cho thằng hộ pháp bằng những lời lẽ chính tôi cũng không tin. Nghe xong nó lắc lắc cái đầu bù xù:
“Mày chỉ giỏi bênh ông toán trưởng. Tao nói thực, c̣n ít gạo vậy, giờ cứ quay bố nó lại, lần theo tuyến mà về vẫn c̣n kịp, đi tiếp nữa là chết đói cả lũ giữa rừng”.
“Mày điên hả? ông toán trưởng thà chết c̣n hơn cho cả toán bỏ nhiệm vụ”.
“Kỷ luật là cùng chứ ǵ? Cốt giữ được cái mạng ḿnh thôi, có phải đi hót cứt cũng được”.
“Sống thế th́ nhục lắm. To xác như maỳ không ngờ cái gan chỉ bằng ngón tay”.
Tôi nói khích nó một chặp nữa chẳng hiểu có lọt tai câu nào không, chỉ thấy mắt nó trợn trừng, đôi lông mày sâu róm rúm lại rồi nín lặng, lủi thủi quay về vơng.
Ngày hôm sau thằng học giả vẫn ḅ dậy đi làm, cứ như đêm qua không có chuyện ǵ xảy ra, đến chiều, khi thằng hộ pháp leo lên ngọn cây cao, phóng tầm mắt ra xa, nó lại ngước lên hỏi toáng: “Thấy ǵ chưa mày? Thấy ǵ chưa?”
Mấy ngày liền như vậy, thằng hộ pháp vẫn chưa thấy ǵ, cái bản Mù U ấy vẫn mù tịt ở nơi nào đó. Ông toán trưởng thôi không nói cứng nữa, ông cũng phải thừa nhận với bọn tôi bản đồ khu vực này không chắc đă chính xác, mọi người phải chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng đón nhận t́nh huống xấu nhất, khi bao gạo của thằng cấp dưỡng đă rỗng hết mà cái bản Mù U ấy vẫn ở tít mù khơi. Bây giờ ông bắt nó nấu cháo cả hai bữa, tự tay ông đong gạo đổ nồi. Sáng sớm ôngthôi không c̣n thổi c̣i bắt tập thể dục nữa, suốt ngày ông nín lặng, mặc cho chúng tôi phát tuyến tới đâu th́ tới, không giục “nhanh lên” để đảm bảo năng xuất hàng ngày nữa. Buổi chiều đi làm về, nuốt xong bát cháo loăng, cả bọn leo ngay lên vơng nằm im để tiết kiệm sức. Thằng học giả cũng thôi không c̣n sờ đến những cuốn sách. Riêng ông toán trưởng, buổi tối vẫn loay hoay bên cái máy vô tuyến điện. Tôi biết ông vẫn đánh đi những báo cáo nhận về những mệnh lệnh, nhưng không hề hé răng “ phổ biến tức thời” như mọi bữa nữa. Tuy nhiên, sau mỗi lần nhận tin, không thấy gương mặt ông rạng rỡ, mừng vui như trước, ông cau có, lầm li, tức giận chuyện ǵ đó. Vào một tối, khi cả bọn đă leo lên vơng, ông ra hiệu muốn nói chuyện riêng với tôi.
“Tôi đă điện về Ban chỉ huy đề nghị cho chúng ta quay lại...”
Tôi giật ḿnh nh́n ông như không tin ở tai ḿnh. Ông toán trưởng của tôi, người nổi tiếng trong toàn Đoàn khảo sát về ư chí gang thép “khó khăn nào cũng vượt qua, kế hoạch nào cũng hoàn thành”, vậy mà nay lại bỏ cuộc, từ chối nhiệm vụ? Hay cũng giống như thằng học giả, thằng cấp dưỡng, ông cũng sắp điên rồi? Ông ngập ngừng như định thổ lộ chuyện ǵ, rồi có lẽ tôi có vẻ không sẵn sàng nghe, ông im lặng, rụt cổ vào tấm khăn bông đang khoác lên người. Kể từ hôm tôi nổ ông về chuyện không cho thằng hộ pháp buông máy VTĐ khi nó rơi xuống sông, ông có vẻ dè chừng, thôi không c̣n hỏi ư kiến tôi nữa. Tôi cũng chỉ để ư tới ông mỗi khi ông phổ biến chuyện công tác. Theo lối nói của thằng học giả, tôi và ông chỉ là hai phần tử trong một tập hợp có chung một mục tiêu là sản xuất và cùng theo một lư thuyết là “ người ta chỉ ăn để mà sống chứ khôngphải sống để mà ăn”. Bởi vậy toàn bộ quan hệ giữa ông và tôi chỉ xoay quanh có mỗi cái việc làm sao đi tới được đỉnh Hua Ca và làm sao sống được khi gạo sắp hết.
Ôâng toán trưởng cứ ngồi như tượng măi vậy, trong lúc tôi băn khoăn t́m cách rút nhẹ về vơng làm một giấc, tránh không khí nặng nề, căng thẳng này. Thân phận chỉ quen cầm dao phát cây như tôi giúp ǵ ông được? ông là cái đầu, c̣n tôi là tay chân, cùng lắm găi cho ông khỏi ngứa vậy thôi. Ngẫm nghĩ, chỉ huy là việc của ông chứ. Rốt cuộc h́nh như ông cũng đă nghĩ xong và lên tiếng:
“Tôi đă ba lần điện xin cho anh em quay lại nhưng Ban chỉ huy không đồng ư. Chúng ta vẫn phải tiến tới đỉnh núi Hua Ca bằng bất cứ giá nào. Mệnh lệnh là mệnh lệnh, tuyệt đối phải chấp hành”.
Tôi nghĩ bụng giờ có quay lại cũng không được nữa, gạo đâu ra, chuyện đó lẽ ra ông phải tự quyết định ngay khi gặp vách đá kia, than ôi, ông chỉ quen nghĩ trong những điều cấp trên đă nghĩ.
“Bằng giá nào cũng phải đi đến được đỉnh Hua Ca. Bởi vậy phải lường trước mọi diễn biến xấu nhất...”
Cái tính lo xa của ông, tôi không lạ, ông là chuyên gia của các thứ diễn biến: nào tư tưởng, nào thời tiết... thứ nào cũng nằm trong dự tính kế hoạch cả rồi, tôi chỉ lạ sao ông bàn chuyện đó với tôi, một thằng cán bộ chẳng phải, đảng viên cũng không. Vậy là sao?
“Trong trường hợp xấu nhất nếu tôi bị ốm nằm xuống, các cậu cứ đi tiếp, tôi sẽ giao phó bản đồ, địa bàn tài liệu cho cậu.”
Tôi giật nảy người, ấy chớ, chớ xớ rớ vào chuyện đó, chẳng may không dẫn tụi nó tới được đỉnh Hua Ca lại lạc sang đỉnh của nợ nào đó th́ bọn nó giết tôi. Tôi chối đây đẩy, tôi không có tŕnh độ, tôi không quen chỉ huy, tôi không có uy tín, tốt hơn hết khi cần ông nên giao cho thằng học giả, nó làm việc đó giỏi hơn tôi.”
“Không được, về nguyên tắc tổ chức tôi không thể nào giao cho nó được. Cậu hiểu ư tôi chứ?”
Tất nhiên tôi hiểu, ông không tin thành phần tư sản, ngay đến khẩu súng trường cổ lỗ ông c̣n không cho nó mó tới huống hồ cả một hồ sơ thăm ḍ khảo sát của một con đường quan trọng. Cái ư thức cảnh giác đó đă ăn vào máu ông chẳng thể nào thuyết phục nổái, bởi vậy tôi đành ngồi im nghe ông dặn ḍ cách dùng địa bàn, xem bản đồ, ghi sổ các số liệu đo đạc xem ra cũng chẳng khó khăn ǵ, cứ bám chắc lấy cái hướng ông vạch sẵn, ắt là phải tới nơi.
Tuy nhiên đó là giả dụ vậy thôi, lúc ông mà nằm xuống th́ khó có thằng nào c̣n đứng được, ngoài những cơn hen đôi khi hành hạ, thân h́nh gày guộc của ông vẫn săn chắc dẻo dai đến mức đôi lúc nh́n ông cặm cụi bên tờ bản đồ dưới ánh đèn dầu sau một ngày leo trèo vất vả thằng học giả cũng phải thốt lên: “Cái lăo này thật chẳng khác con báo rừng, quái, sức mạnh lăo ở đâu ra nhỉ? “ Quả thực, trong thâm tâm, đôi lúc tôi cũng muốn ông... mệt mỏi, hoặc cảm cúm sơ sơ ǵ đó để tôi được nghỉ leo trèo một, hai ngày hoặc
ít ra cũng thoát được tập thể dục, nằm nấn ná thêm vài giờ lúc sáng sớm. Vậy mà không, ông vẫn trớ trơ và có vẻ lại c̣n khoẻ khoắn hơn cả bọn tôi nữa kia.
“Bác đừng quá lo thế, tới cái lúc bác ốm phải nằm đấy, chắc bọn tôi cũng chẳng thằng nào c̣n khỏe đâu.”
Tôi thoái thác bằng cái cớ cuối cùng như vậy, ông gấp tờ bản đồ lại, ngước lên nh́n tôi:
“Trong t́nh h́nh này, chuyện ǵ cũng có thể xảy ra, tôi phải giao phó trước cho cậu trách nhiệm nặng nề ấy.”
Chính vẻ vật nài trong ánh mắt, buồn buồn trong giọng nói của ông đă làm tôi nín lặng, và như vậy tôi đă chấp nhận để mai kia ông trút sang tôi cái gánh nặng đang đè trên đôi vai xương xầu của ông.


Mười


Trong tai tôi c̣n ứ đầy lời lẽ ông toán trưởng bỗàng một tiếng súng khô, ngắn, nổ vang trên đỉnh núi. Thằng học giả tụt trên vơng xuống, gọi:
“Thằng cấp dưỡng nó bắn đấy, chắc trúng con ǵ rồi.”
Nó rủ tôi đốt bếp đặt nồi nước chờ hai thằng kia khiêng thịt về, v́ lúc kéo thằng cấp dưỡng đi săn, thằng hộ pháp dặn hễ nghe tiếng súng là ăn chắc, ở nhà cứ chuẩn bị. Tôi ngồi nh́n thằng học giả loay hoay thổi lửa cho nước chóng sôi, không nhịn được cười:
“Tao ngờ không khéo hai đứa nó cho mày ăn thịt hươu.”
“Trên cao này làm ǵ có thứ đó”
“Không có sao nó vừa bắn đấy. Lạy trời nó vác về con cày hương tao nấu cho ăn th́ đến lúc chết, thịt chúng mày vẫn c̣n thơm. Nhưng cái loại này hiếm lắm, tuyệt chủng mất rồi, trên cao thường có sóc bay, cầu trời bắn được một con nấu cháo cũng sướng”.
Nó chọc chọc cành củi cho ngọn lửa bừng to, lầm bầm câu ǵ đó rồi thở dài: “vùng núi đá này không có sóc bay đâu. Thôi, tao cầu lấy một con thỏ vậy, đúng rồi, thỏ được nhiều món lắm, thỏ rô ti, thỏ xi vê...”
Rồi nó kể tôi nghe cái chuồng thỏ ngày xưa của nhà nó nuôi được cả vài chục. Cái giông đó dễ nuôi, mắn đẻ, ăn thịt xong lại có được bộ lông, mà ngày xưa nhà tao đâu có thèm ăn thịt thỏ, cái đó nhiều quá, phát chán, nên chỉ dành cho đầy tớ trong nhà. Ngày xưa, nhà tao có năm đứa tất cả: một thằng nhỏ sai vặt, một con sen, một u già, một mụ bếp và một thằng lái xe thuyên đưa mẹ tao đi lễ chùa và đưa đón tao đi học. Trời ơi, sao cái thời đó sướng thế, lúc nào một bên túi cũng có cả xấp tiền lên, túi bên kia để rặt tiền lẻ, muốn tiêu ǵ th́ tiêu, muốn ăn ǵ cứ việc gọi, vậy c̣n thèm khát ǵ nữa đâu, ở nhà chả bao giờ thiếu cái ǵ. Trong tủ rượu lúc nào cũng có whisky, rhum, cinzano, cointreau, vang, sâm banh... Mơ ûfrigidaire ra là có sẵn thịt nguội? giăm bông, ba tê, phó mát, thôi th́ đủ thứ thượng hạng cả thôi. Thời dó tao sướng quá mà không biết ḿnh sướng, vẫn cảm thấy đời là bể khổ mới chết chứ. Mẹ tao cứ than phiền:
“Sao lúc nào con cũng buồn bă ủ ê thế? Con muốn cái cứ nói ra bố mẹ mua cho...”
Không, tao chẳng muốn mua ǵ, có thiếu ǵ nữa đâu. Vậy nhưng để làm tao vui, mẹ tao vẫn khuân về nào xe gắn máy, nào radiô quay ớĩ a, đồng hồ Omega... Vô ích, ngoài giờ đi học, suốt ngày tao ru rú trong buồng, đọc sách chán lại nằm ngửa nh́n trần nhà, buồn đến ứa nước mắt mà chẳng hiểu v́ sao lại buồn?
Thằng học giả kể đến đó, nước trong nồi đă sôi nảy cả vung. Tôi dụi bớt củi, khích cho nó kể nữa.
“Chắc cu cậu phải ḷng con nào mà nó lại không ưng cậu chứ ǵ?”
Quả nhiên nó hăng lên vỗ ngực:..
“Thời đó học giỏi, đẹp trai, con nhà giàu như tao thiếu ǵ gái theo. Cô nàng búp bê cạnh nhà tao đấyÏ, mê tao như điếu đo. å Mày cứ t́m cả mười cái trại mồ côi của mày cũng chẳng có cô nào đẹp như nàng. Tóc mây nhé, đôi bàn tay óng nuột như ngà, c̣n đôi mắt, ôi đôi mắt thăm thẳm hồ thu hớp hồn người. Tao dám cược với mày không một thằng văn sĩ nào tả nổi vẻ đẹp của nàng. Xinh xắn như một con búp bê, dịu dàng như con em gái mà lại nồng nàn say đắm nữa chứ. Cứa sổ pḥng nàng nh́n sang pḥng tao cách nhau chưa đầy hai chục mét, nhưng gần nhà xa ngơ, bố mẹ của cả hai bên đều nghiêm lắm thành ra tuy nh́n thấy nhau mà vẫn cách xa. Ngày nào tao cũng viết thư, băn súng cao su sang cho nàng. Nàng tưởng tao buồn bă u ê v́ tương tư nàng nên lại càng thương yêu lắm. Mỗi lần lẻn nhà gặp nhau trong rạp chiếu bóng, nàng lại ôm lấyÏ tao vuốt ve:
“Sao có em rồi mà lúc nào anh cũng rầu rĩ thế?”
Tao bảo nàng, anh cũng chẳng biết nữa càng được em ôm trong ṿng tay anh càng thấy buồn. Mày có biết tại sao không?”
Tôi không thạo tâm lư, nhưng tôi đoán tại nó chưa được ngủ với nàng, mới chỉ được ôm thôi, bởi vậy càng ôm lại càng buồn. Nghe tôi nói vậy, nó nh́n tôi với ánh mắt khinh bỉ:
“Thằng đầy tớ nhà tao cũng nói như mày đấy. Cậu cứ ăn gỏi phăng ngay cô ấy đi, hết buồn ngay ấy màø. Bọn khố rách áo ôm chúng mày một duộc như nhau cả: với đàn bà chỉ có lên giường, lên giường...”
Nó chợt sững ra v́ biết lỡ lời nhưng rồi nó hiểu ngay rằng “cái thằng khố rách áo ôm” đang ngồi trước mắt nó là cái thằng tôi, nó mới cười phá lên:
“Tao nói thực đó, chưa bao giờ tao có ư định xúc phạm tới nàng. Chỉ mới cầm tay, đặt một cái hôn lên đó, tao cũngrun bắn lên rồi. Tao không muốn đ̣i hỏi ớ nàng bất cứ cái ǵ, ngược lại tao chỉ muốn tặng nàng những ǵ quư giá nhất.”
Giọng thành thực của nó làm tôi cũng phải bùi ngùi.
“Những cái đó mày thiếu ǵ: radiô, xe máy, đồng hồ...”
Nó lại nh́n tôi với ánh mắt ban năy nhưng lần này không mắngÏ mỏ nữa:
“Nhưng có một cái tao không có...”
“Cái ǵ thế?”
“Sự nghiệp”.
“Sự nghiệp?”
Tôi kêu lên kinhngạc, cái đó thường là của chung mọi người, chẳng hạn sự nghiệp xây dựng giao thông, sự nghiệp pḥng chống bệnh sốt rét... cái đó đâu phải của một người.
Nó bỏ ra ngoài tai những lời lẽ của tôi, tiếp tục kể:
“Phải đấy, tao muốn có một sự nghiệp ǵ đó đề xứng đáng với t́nh yêu của nàng. Buôn bán đồ sắt như bố tao à... tầm thường. Học hành mai kia ra giáo sư, bác sĩ? Chả có ǵ khó khăn. Không. Tao muốn có một sự nghiệp lừng lẫy. Làm ǵ bây giờ? Tao cứ nghĩ, nghĩ măi vẫn thấy tắc tị. Chẳng có cái việc ǵ đáng mặt nam nhi cả. Buồn quá phải khôn g mày?”
“Mẹ kiếp, tôi kêu to, đúng là nỗi buồn của con nhà giàu...”
“Đúng đấy, thằng nghèo trông thấy miếng ăn đă vui rồi...”
“Rốt cuộc mày định xây dựng cái sự nghiệp ǵ?”
Nó lặng đi rồi mếu máo:
“Tao đă bắt dầu cái đó bằng cách... giết bố tao.”
Tôi co rúm người, không dám nh́n gương mặt như nặn bằng sáp đang bị ngọn lửa trong ḷng nó nung đốt làm méo mó. Tôi ngước nh́n trời đêm lơ lửng ông trăng như một cục sắt uốn cong bị nung đỏ. Tôi không ưa nghe những chuyện “rắc rối cuộc đời “ nơi phố phường. Trong các trại mồ côi nơi tôi lớn lên, người ta sống đơn giản hơn nhiều. Tuy nhiên ánh mắt vật nài của nó làm tôi không nỡ bỏ đi, đành ngồi cứng người cho nó trút bầu tâm sự.
“Cái nỗi buồn con nhà giàu ấy tan biến sau ngày Hà Nội được giải phóng. Lư tưởng, sự nghiệp, t́nh yêu... mọi trăn trở trước đây bỗng chốc giải đáp được hết, cuộc đời như một bức tranh bám bụi vẫn để trong xó tối, nay được rọi sáng tới từng phân vuông, không c̣n ǵ phải hoài nghi ngẫm nghĩ kiểu Hamlét nữa. The álà tao trút bỏ bộ vỏ trưởng giả, tự xỉ vả qúa khứ, tôn thờ lao động gân bắp; coi khinh gốc gác gia đ́nh. Trong cái cơn say tập thể đang lan tràn khắp thanh niên thành phố đó, tao không chịu thua kém bất cứ ai kể cả cô nàng búp bê lúc này suốt ngày vác loa đi khắp phố, nhảy đồ rê mi, đốt sách nô dịch quét rác đầu đường. Hăy đi xa hơn nữa, máu trong tim tao sôi lên và tao xắn tay làm cách mạng cả trong giađ́nh. Trước hết đám đầy tớ, xin mời các vị đi phục vụ nhân dân, c̣n chúng tôi, mỗi người phải tự hầu hạ lấy ḿnh. Mẹ tao trợn tṛn cả mắt khi thấy cậu con trai quư hùng hục bổ củi, nấu cơm giặt giũ...”Con ơi, lao động th́ tốt thôi, nhưng sao con lại dẹp bỏ tủ rượu tây, sao không làm trứng ốp lết ăn đáng, sao không pha cà phê...” Cả ngày mẹ tao cứ ca cầm thế. Tao mang sách ra giảng giải: “Phải xóa bỏ bóc lột, phải sống bằng sức lao động, phải khắc phục tâm lư hưởng thụ...”
Than ôi, đầu óc người già c̣n khó tiếp nhận cái mới hơn cả con nít nữa, thôi cũng đành, biết làm sao... Thế rồi đến cái ngày Ban cải tạo tới nhà tao kiểm kê tài sản. Suốt một ngày họ xem xét, đối chiếu bản kê khai với những cái gọi là tài sản cố định. Thế c̣n vốn lưu động ở đâu? Tao biết trong cái két của bố tao chỉ c̣n lại vài xấp tiền mặt mà dù cho đă được học tập, giải thích, vận động cả tháng trời, ông vẫn khăng khăng khai báo chỉ có ngần đó. Tao đă chờ, chờ măi ở ông một sự thành khẩn để rũ mọi quá khứ bóc lột, trở lại hai bàn tay trắng nhưng sạch sẽ làm lại cuộc đời, nhưng tao đă thất vọng. Và rồi vào cuối cái ngày cuối cùng của đợt kiểm kê đó tao đă kéo ông Trưởng ban ra nhà sau, rỉ tai: “Tất cả ở trong chậu cây cảnh pḥng khách ấy”. Nói xong, tao vác xe đạp bỏ đi tới trường. Ngay sau đó, khi cái gói ba mươi lạng vàng được lôi ra từ đáy chậu cây, bố tao đă bật khóc và mẹ tao đă ngất xỉu.
Tôi buông một tiếng thở dài, quay người đổ thêm nước vào nồi đă cạn bắt cháy xèo xèo. Liệu tôi sẽ bỏ cái ǵ vào đó khi lát nữa thằng cấp dưỡng và thằng hộ pháp tay không trở về?
“Đêm hôm đó bố tao thắt cổ chết trong pḥng, c̣n mẹ tao cứ như điên như dại, gh́ chặt lấy tao gào khóc:
“Con ơi, con giết bố rồi con ơi...”
“Rồi sao nữa?”
“Đôi mắt, trời ơi đôi mắt mẹ tao lúc đó, mày có biết không, bây giờ vân c̣n đang nh́n tao”.
Nó rũ xuống nức nở như một cành củi cháy hết chỉ c̣n lại tàn tro. Trời đêm bỗng như tối lại. Tôi ngước nh́n, ông trăng lưỡi liềm đă trốn đâu mất. Dường như thanh sắt cong nóng đỏ ấy đă rơi vào ḷng tôi cháy rát...

(xem tiếp)