Con tàu trắng đi
trong khói nắng
Truyện
ngắn
NHẬT
TUẤN
Bên này
sông là công trường, bên kia sông là bến tàu thị trấn
nhỏ miền núi. Chiếc cầu phao dài hút, xiên xẹo. Mặt
trời nhọc nhằn trải những tia nắng đầu
tiên lấp ló mặt sóng. Cô gái tần ngần bước
xuống cầu. Đứa bé đi cùng kéo tay cô, nhỏ nhẹ:
- Sáng nay
cô cho cháu ăn bánh rán nữa nhé...
Chiếc
bánh rán tṛn đầy, xù x́ mật mía như ḥn đá rơi
vào cô làm vỡ tan rất nhiều mơ mộng. Bà hàng bỏm
bẻm nhai trầu đằng sau những lọ kẹo.
Anh bộ đội khom người bên dưới chiếc
ba lô nặng. Bà gói cho con hai chiếc. Mua cả chục đi bánh ngon lắm. Thôi mua một
chiếc cho con gái, một chiếc cho mẹ nó là quá sang rồi.
Bà hàng nh́n theo dáng anh đi, chép miệng:
"Người bên Thịnh Lang đấy, đóng tận
trong Tây Nguyên. Ḱa, hai cô cháu ăn thêm cái nữa". Chiếc
kéo loáng mỡ lại nhảy tanh tách.
- Cô
ơi lát nữa ḿnh lại ăn bánh rán nhé.
- Đổi
món đi, kẹo lạc được không
- Cháu
thích bánh rán hơn.
Cô gái
thoáng nh́n về phía khúc quanh con sông:
- Cô ghét
bánh rán..
- Sao tuần
trước cô thích?
- Hôm nay
lại ghét rồi, ghét mọi thứ ǵ giống chủ nhật
trước.
Đứa
bé rút tay khỏi túi quần, lo lắng:
- Thế
cô có đi vào chợ không?
- Không.
- Có vào
quán bà Ba nữa không?
- Không.
- Ứ,
thế cô mua cá cho mẹ cháu ở đâu, mua kẹo lạc
cho cháu ở đâu?
- Đâu
có th́ mua, nhưng không vào chợ, không vào quán bà Ba nữa.
- Thế
ḿnh đi đâu?
Cô gái ngập
ngừng:
- Ra bến
tàu.
- Ứ,
bến tàu chán lắm. Vào phố thích hơn. Ra bến tàu lại
giống như chủ nhật trước rồi.
- Không giống
không giống không giống.
Cô gái nói
liền một hơi như xoá đi cái ǵ đó. Đứa
bé bỗng hớn hở:
- Cháu biết
rồi, cháu biết cô ra bến tàu làm ǵ rồi.
- Làm ǵ?
- Mua cá,
đúng không? Mẹ cháu bảo rằng mua ở thuyền rẻ
hơn mua ở trong chợ.
Cô gái
cười buồn:
- Ừ,
cô ra bến tàu để mua cá. May ra có thể mua được
một con-cá-có-viên-ngọc-ở-trong-đó.
Đứa
bé trố mắt:
- Thật
không cô?
- Thật
chứ, trong tất cả những con cá, nhất định
phải có một con nuốt phải một viên ngọc.
- Viên ngọc
ở đâu ra?
- Của
một cô gái đi trên một chiếc tàu nào đó ở
ngoài biển chẳng hạn.
- Thế
làm sao con cá nuốt được?
- Tại
con tàu bị đắm. Khi tàu đắm, mọi thứ
đều có thể chui vào bụng cá.
Đứa
bé thôi không nghĩ tới những chiếc bánh rán và những
chiếc kẹo lạc. Trong đầu nó đang có một
con cá, trong con cá có một viên ngọc. Chợt nó hỏi với
giọng lo lắng:
- Vậy
con cá ấy có bị đau không?
- Không
đau đâu. Nó chỉ buồn thôi. V́ từ lúc đó không
một con cá nào chơi với nó nữa.
- Tại
sao vậy?.
- V́ không
một con cá nào ở trong bụng lại có một viên ngọc
như nó. Cả bạn bè, cả bố mẹ, cả anh chị
em, không ai có cả.
Đứa
bé ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói giọng bí mật:
- Bởi
thể nó phải bỏ biển của nó để bơi
theo sông lên đây phải không cô? Liệu cô có mua được
nó không?
-
Được chứ, rất có thể được.
Đứa
bé quả quyết:
- Nếu
vậy cháu sẽ không cho mẹ cháu mổ thịt. Cháu sẽ
nuôi nó trong thùng nước. Cháu sẽ chơi với nó suốt
ngày cho nó hết buồn.
Cô gái lắc
đầu:
- Không
được đâu. Con cá ấy không bao giờ hết buồn
được. Bởi v́ cháu không nói được tiếng
của nó.
Có một
lần, cô đă nói với anh chàng Ivan ấy một câu từa
tựa vậy. Anh t́m đến nơi cô ở vào một tối
mát mẻ. Lúc đó, như mọi tối, cô đă tắt
đèn, đóng chặt cửa. Sau một ngày đầy bụi
bặm trên công trường, cô thích ngồi một ḿnh trong
bóng tối, không nghĩ ǵ, không buồn vui, cứ ngồi
thế cho tới lúc ngủ.
- Xin lỗi,
tôi không được biết cô đi ngủ sớm. Có phải
cô bị mệt không?
- Tôi
không làm sao cả. Tôi cũng chưa đi ngủ. Tôi không
thích để đèn.
Một
đoàn xà lan chở cấu kiện thép mới cập bến.
Trong công việc sáng mai của anh và cô, có thêm phần lắp
ghép đột xuất. Anh chàng Ivan mở ra trên bàn cô những
bản vẽ. Cái này suốt ngày cô đă nh́n thấy và
đă quen thuộc. Bây giờ, lại vẫn là nó. Cô bỗng
thấy nó không c̣n giống như lúc ban ngày. Cái bể h́nh trụ
này chẳng hạn, nó gợi cho cô h́nh dáng ống khói một
con tàu đi biển. Vậy th́ con tàu đâu? Con tàu đă bị
chôn ch́m trong đất rồi. C̣n ống khói của nó, nay
mai người ta sẽ dùng để chứa xi-măng.
- Cô có
đồng ư biện pháp lắp ráp này không?
- Tôi
đồng ư, tôi đồng ư.
Anh Ivan
cuộn vào các bản vẽ, nâng lên chén nước trà và
đưa mắt nh́n chung quanh:
- Cô cho
phép tôi nói chuyện ngoài công việc. Buồng của cô không
có treo một bức tranh nào cả.
- Tôi
không thích treo tranh.
- Và
cũng không có cả ảnh nữa.
Cô gái lắc
đầu và mỉm cười. Cô không giữ ảnh.
Không ai tặng cô và cô cũng chẳng có để mà tặng
ai.
- Thế
c̣n sách? Trên bàn cô, tôi không thấy một cuốn nào.
- Tôi
không có.
- Cô có
hay lui tới bạn bè để nói chuyện và hát những
bài hát mới không?
- Không,
tôi không đi.
Anh chàng
Ivan giơ hai tay lên trời, trợn tṛn đôi mắt xanh
lè:
- Vậy
th́ cô dùng các buổi tối làm ǵ?
Cô gái
cười dịu dàng:
-Tôi tắt
đèn và ngồi một ḿnh.
-Tôi hiểu,
tôi hiểu rồi. Cô có một nỗi buồn nào đó.
Anh chàng
người Nga gật gù và xoè bàn tay ra, nói chân thành:
- Liệu
tôi có thể làm ǵ giúp cô hết buồn được
không?
- Không !
Anh không làm ǵ được cả. Anh không nói được
tiếng của tôi.
Cô cười
lặng lẽ. Cái anh chàng Ivan ấy cũng tốt bụng
với cô như cậu bé này tốt bụng với con cá mà
cậu đă không nói được tiếng của nó. lvan
và cậu bé. Cô và con cá. Những người có ḷng tốt
ngây thơ không bao giờ t́m được ngôn ngữ riêng
của những kẻ mà họ muốn cứu giúp. Vậy
ra cô cũng là một con cá buồn bă. Cô cũng đă bỏ
biển của cô, bố mẹ anh chị em của cô,
bơi ngược ḍng sông mà lên đây.
Cô gái kéo
tay đứa bé bước lên khỏi cầu. Ngày chủ
nhật vui tươi đang làm mới bộ mặt thị
trấn thường ngày vốn tẻ ngắt. Rất nhiều
người xúm quanh bàn xổ số. Những con số của
vận may liệt kê trên tấm bảng dài đang đập
vào những quả tim hồi hộp. Số độc
đắc rơi vào một người nào đó không khác
ǵ viên ngọc rơi vào mồm một con cá. Vậy là cô
cũng đă trúng độc đắc. Không biết từ
bao giờ, có lẽ từ khi mới lọt ḷng mẹ, cô
đă được đánh số bằng con số
đó. Rồi th́ những ṿng xổ số đă quay tít và
đă dừng lại tại đúng con số của cô.
Đó là một kết cục đă rồi, một
đường đời không c̣n thay đổi được.Cho
dù thế nào đi nữa, cô vẫn cứ phải chấp
nhận nó với một nụ cười trên môi chứ?
Cô vui vẻ chỉ cho đứa bé tấm bảng quảng
cáo đoàn xiếc mô tô bay sắp lên biểu diễn. Cô sung
sướng v́ cái bảng này mới treo ở đây chứ
không phải tuần trước. Người ta sẽ dựng
lên trên mặt đất một cái giống như ống
khói tàu thủy. Rồi một số người sẽ
đi mô tô ở trong đó. Đứa bé lắc đầu
không tin. Cái ǵ giữ được cho nó khỏi ngă?
Người ta dứt khoát không thể đi mô tô lên tường
được, chỉ có con mốimới làm được.
Cô gái chịu thua:
- Thôi
được rồi. Hôm nào họ biểu diễn, cô
đưa cháu đi xem, cháu sẽ phải tin.
- Không
đúng đâu, họ bịp ḿnh đấy. Bố cháu bảo
ở rạp xiếc người ta đánh lừa rất
giỏi. Một người nuốt một quả trứng
và lôi ra ngay trong túi một con gà. Rơ ràng bịp bợm.
Cô bật
cười v́ cái giọng phẫn nộ kiểu người
lớn của đứa bé. Cô đă đánh lừa nó chuyện
con cá c̣n giỏi hơn cả những người làm ảo
thuật. Hăy cứ để nó bị lừa, nếu
điều đó vun xới được ḷng tốt trong
nó.
Hai cô
cháu đi qua quán nước bà Ba. Đứa bé nh́n thấy
những chiếc bánh rán xù x́ mật mía. Chủ nhật
trước nó được ăn thật đă ở
đó. Hôm nay cô nó không thích bánh rán nữa. Nó buồn rầu
quay lại nh́n chiếc kéo nhảy trong tay bà chủ quán. Cổng
chợ đây rồi. Những gánh rau xanh mát, những b́a
đậu trắng, những bó măng vàng tươi.
Người đàn bà Mường bày la liệt trên đất
những vị thuốc Nam, người đàn ông nước
ngoài đứng cạnh đó ṭ ṃ ngắm nghía những
cành cây và những lá khô đang được cắt nhỏ
bằng con dao bầu. Tất cả đều quen thuộc
và đều lặp lại của chủ nhật trước.
Cô gái thở dài và kéo tay đứa bé rảo bước qua
cổng chợ. Trên đường phố, trôi chậm
ḍng xe đạp và xe ngựa chở khách. Cửa hàng cắt
tóc. Quầy sách báo. Nhà bưu điện. Cô gái nh́n hai bên, cô
t́m một cái ǵ đó mà chủ nhật trước chưa
thấy có. Nó đây rồi. “Chuột là một loại rất có hại. Nó cắn quần
áo và ăn mất rất nhiều thóc gạo. Cho nên thực
hiện chỉ thị của pḥng y tế, Ban vệ sinh
pḥng bệnh mời tất cả các hộ họp tại
nhà ông Bảy bàn về vấn đề toàn dân diệt chuột.
Khi đi họp nhớ mang theo cơm rang hành mỡ để
cô Na trộn thuốc chuột. Cuộc họp khai mạc
lúc 8 giờ. Trả cơm đă trộn thuốc từ 5
giờ đến 6 giờ chiều. Đây là một công
tác rất quan trọng, không hộ nào được vắng
mặt”
Cô gái
kiên tŕ đọc từng chữ một, từ chữ
đầu đến chữ cuối. Tấm bảng
đen làm cô thích thú không phải v́ nó thông báo hiểm hoạ
của cả ngàn con chuột mà là v́ chủ nhật trước
chưa có nó. Một chiếc xe tải ghé sát vỉa hè. Từ
trong nhà hai người chạy ra. Người lái nhảy từ
ca bin xuống ngó trước, ngó sau. Rồi cả ba cùng
xúm vào khênh từ trên xe xuống một b́ tải căng phồng.
A... những con chuột này mới ghê gớm chứ. Chúng
sinh sôi nhiều vô số kể và không một ban vệ sinh
nào pḥng bệnh nào tiêu diệt được nó. Cô gái đứng
nh́n với cặp mắt ghê tởm. Nếu cô kêu to lên:
“ăn cắp, ăn cắp”, mọi người sẽ xúm
lại, thằng ăn cắp sẽ giở ra đủ
các giấy tờ với đủ loại dấu má và rút
cuộc, rất có thể chính cô sẽ phải nộp phạt
v́ làm mất trật tự an ninh đường phố.
Chiếc xe nổ máy, ném vào mặt cô gái đám khói hoả
mù. Cô thở dài nắm lấy cánh tay đứa bé. Nó vùng ra
giận dỗi. Cô chợt thấy vẻ mặt rầu
rĩ của nó. Lúc này trong đầu nó không c̣n con cá và
cũng chẳng c̣n chiếc mô tô nào nữa. Nó đang buồn
rầu v́ chưa nh́n thấy những thanh kẹo lạc sẽ
thay thế những chiếc bánh rán. Nỗi buồn của
đứa bé đang hành hạ nó chẳng kém ǵ nỗi buồn
đă hành hạ con cá. Cô gái vội kéo tay nó bước vào
quán gần đó.
- Ḿnh
ăn kẹo lạc đi. Ăn kẹo lạc cho khác chủ
nhật trước.
Hai cô
cháu ngồi nép vào góc bàn nhai nhỏ nhẹ. Những gă thanh
niên ném những cái nh́n sỗ sàng. Ăn đi, ăn đi,
kẹo ngon quá. Mặc xác chúng nó, những ánh mắt vô giáo dục
kia chính là một thứ dịch hạch do đàn chuột
vừa năy mang đến. Tiếng c̣i chợt ủ lên phía
xa làm cô gái giật nảy ḿnh. Cô hấp tấp trả tiền:
- Nhanh
lên, nhanh lên, đến giờ ra bến tàu rồi.
- Làm ǵ vội
thế hả cô?
- Ra...
mua cá. Giờ này rất có thể ḿnh mua được con
cá có viên ngọc trong nó.
Hai cô
cháu nắm tay nhau chạy. Đường phố và những
cột điện giật lùi. Bến tàu đây rồi.
Pḥng đợi ngổn ngang người, quang gánh và xe đạp.
Tiếng gọi nhau với tiếng vịt kêu khàn khàn. Hai
cô cháu dừng lại bên mép nước. C̣i ủ lên lần
nữa. Một con tàu sơn màu trắng rẽ sóng trên sông.
Cô gái thấy nhói lên một hy vọng mơ hồ. Chủ
nhật này sẽ không giống như chủ nhật
trước. Đă có rất nhiều dấu hiệu. Kết
quả xổ số. Đoàn xiếc mô tô. Thông báo diệt
chuột. Và cuối cùng là những thanh kẹo lạc. Vậy
cái kết cục tới đây cũng sẽ phải khác
trước, khác trước. Sức mạnh chợt
căng tṛn trong cô. Thật khủng khiếp nếu người
ta không c̣n chờ đợi một cái ǵ cả. Cô vẫn
có một cái để mà chờ đấy chứ. Hệt
như kẻ máu mê quăng hết tài sản lên chiếu bạc
chờ mở bát, hệt như kẻ tội đồ
đứng giữa phiên toà chờ lời phán xử, cô
đăm đăm nh́n con tàu lừ lừ ghé bến. C̣i ủ
lên lần cuối. Âm thanh khô khốc và vô t́nh. Người
ta vứt xuống một cái neo. Cầu tàu đă được
nối vào bờ. Ḍng người và quang gánh lũ lượt
kéo xuống. Cô gái đứng im như tạc vào nắng
loá. Đôi mắt cô mở to như muốn nuốt lấy
ô cửa sổ con tàu. Ở đó, từng người, từng
người hiện ra và đi xuống như một ṿng
xích quay. Mắt xích nào là của cô? Một người
đàn bà – một đứa trẻ - lại một người
đàn bà... Anh bộ đội hiện ra đâm nhói vào tim
cô. Không phải, không phải. Đó là một anh bộ
đội nào đó giống như anh bộ đội
đă mua hai chiếc bánh rán. Ṿng xích vẫn quay. Một
người đàn ông. Một cô gái. Và một... ô cửa trống.
Không c̣n một người nào xuống tàu nữa. Hai cánh cửa
khép lại. Cô gái bỗng nở một nụ cười
vu vơ. Chủ nhật này lại giống như chủ
nhật trước rồi. Đấy là kết cục
không thể thay đổi được cũng không thể
làm lại được. Đứa bé bỗng sờ tay
vào người cô gái:
- Cô
ơi t́m mua con cá có viên ngọc ấy đi.
- Không có
đâu, không có đâu cháu ơi.
Phải
rồi, làm ǵ có viên ngọc ở bên trong “con cá ấy” cho
nên nó không thể bỏ biển của nó mà bơi ngược
sông lên đây được.
***
Bên này
sông là bến tàu. Bên kia sông là công trường. Cô sẽ phải
trở về bên đó với chàng Ivan và những bản vẽ.
Cô sẽ cố gắng đến thư viện ngày chủ
nhật, cố gắng thăm bè bạn và học các bài hát
mới vào những buổi tối. Nhưng sẽ không bao
giờ cô lấy ra được viên ngọc ấy - không
bao giờ.
Con tàu trắng
đă quay mũi rồi. Nó đang đi vào vùng khói nắng.
Hai cô cháu đứng trông theo. Cầu chúc cho tàu ra khơi
b́nh yên...
NT